Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

Chu Hạ vẫn hồn nhiên hỏi: "cậu mang hoa quả chưa? Mặc váy ngủ chưa? Thằng bé có trố mắt không?"

Mắt nó có trố hay không tôi không biết, chỉ biết tôi thấy cuộc đời này thật vô nghĩa.

Nằm trên giường không ngủ được, đầu óc toàn hình ảnh Tống Kỷ áo trắng, càng nghĩ càng tức, quyết định mai sẽ phá hết áo trắng trong tủ Diệp Nhàn, không trị được Tống Kỷ thì trị thằng em vậy.

Nhưng đêm đó tôi mơ thấy... chính mình mặc áo trắng.

Trong mơ, tôi như vừa tắm xong, không tìm thấy quần áo, trong phòng tắm chỉ treo mỗi chiếc áo trắng, đành mặc nó bước ra, rồi đụng mặt Tống Kỷ. Ancậu h ta quấn khăn tắm đang lau tóc, cơ bụng rõ từng múi, hỏi: "Sao chị mặc đồ của em?"

Rồi tôi tỉnh dậy.

Trời đã trưa, tôi ngáp dài nhắn tin rủ Chu Hạ đi ăn, vừa gõ phím vừa nhớ lại cơ bụng Tống Kỷ trong mơ.

Đêm đó không bật đèn nên không rõ, nhưng trong mơ thì đẹp mắt lắm.

Trang điểm đơn giản rồi ra khỏi nhà.

Chu Hạ đến sớm hơn, mắt sáng rực hỏi kết quả thế nào.

Tôi không muốn nói nhiều, chỉ tóm tắt: "Toàn là hiểu lầm."

Nghe tôi nói không có cửa, Chu Hạ liền đổi đề tài: "Diệp Nhàn định thi trường nào?"

"Bố mẹ muốn nó học tại địa phương."

"Còn nó thì sao?"

"Nó thích Bắc Kinh hơn, nếu vậy thì gần chỗ cậu đấy, nhớ trông chừng nó giúp tôi."

"Dễ thôi."

Đang nói về Diệp Nhàn thì nó gọi điện: "Chị, nhà Tống Kỷ đang sửa, mấy hôm nữa anh ấy ở nhà mình, chị mua hai suất cơm về nhé."

Tống Kỷ ở nhà tôi?

Tôi bật ra: "Nhưng phòng khách không có chăn đâu."

Diệp Nhàn phớt lờ: "Cần gì chăn, ngủ chung với em là được."

? Câu này là sao?

Nhớ lại lần mẹ nghi Diệp Nhàn yêu sớm, nó giận dữ nói: "Đừng đoán bậy, sau này em không thích con gái nữa, mẹ vui chưa!" Tôi rùng mình, lập tức từ chối: "Không được!"

Diệp Nhàn không cãi: "Vậy chị đi mua chăn đi, tiện mua cho em luôn, em mang lên đại học dùng."

Tôi: "..." Hóa ra nó đang chờ câu này!

Bất đắc dĩ phải cùng Chu Hạ đi mua đồ gia dụng.

Tôi mua cho Tống Kỷ chăn điều hòa, còn của Diệp Nhàn thì mua chăn lông vũ để dùng mùa đông. Đang cân nhắc thì nghe tiếng ai đó gọi: "Du Du?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngẩng lên, Trịnh An đã đứng trước mặt: "Đúng là em rồi."

Tôi gật đầu: "Lâu không gặp." Rồi giải thích với Chu Hạ: "Đây là Trịnh An."

Ý là bạn trai cũ. Tôi không nói ra nhưng cô ấy hiểu.

7

Chu Hạ hiểu ý, mặt lộ vẻ khó chịu, còn Trịnh An thì thân thiết: "Anh chuẩn bị vào Thượng Hải làm việc, định đến thăm nhà em, không ngờ gặp ở đây."

Bên cạnh anh ta còn có một cô gái, tôi liếc nhìn, anh ta vội giải thích: "Em gái nhà bạn, cùng đi mua đồ thôi."

Thực ra tôi và Trịnh An không có thù hằn gì.

Chúng tôi cùng trường, Trịnh An là anh khóa trên, cùng một bộ phận nên thường xuyên tiếp xúc.

Mọi người bảo chúng tôi là cặp đôi vàng, tôi không cảm nhận gì, nhưng có lần đi chơi, cả hai cùng thích một bộ postcard, cùng với tay lấy rồi chạm vào nhau.

Hôm đó Trịnh An đeo kính gọng vàng, cúi đầu cười với tôi: "Anh tặng em."

Ánh nắng hôm đó rất đẹp, nụ cười của anh ta khiến tim tôi rung động.

Sau đó tôi thường xuyên nhận được postcard, Trịnh An không tỏ tình nhưng chúng tôi dần trở nên thân thiết. Một lần tình cờ, tôi biết bố anh ta và bố tôi là bạn thân, chỉ vì công tác xa nên ít liên lạc. Hai gia đình gặp nhau, người lớn ôn lại kỷ niệm, Trịnh An ngồi cạnh thì thầm: "Em muốn trở nên thân thiết hơn không?"

Gai xương rồng

Tôi đồng ý.

Chuyện tình sau đó cũng bình thường, có ngọt ngào cũng có cãi vã. Mâu thuẫn thực sự bắt đầu từ một cuộc thi.

Cả hai cùng vào chung kết, tôi háo hức được đối đầu với Trịnh An, nhưng anh ta đùa trong bữa tối: "Em nghỉ thi đi?"

Ban đầu tôi không hiểu, đến khi anh ta thẳng thắn đề nghị tôi nhường giải nhất vì tôi đã từng đoạt rồi, còn anh ta thì chưa.

Biểu cảm lúc đó của anh ta khiến tôi không muốn nhớ lại. Tôi không thể chấp nhận bạn trai lại có suy nghĩ như vậy, anh ta cũng giận dữ khi tôi từ chối, bảo tôi ích kỷ và ngây thơ, không biết tối đa hóa lợi ích.

Tôi đề nghị chia tay, cho rằng anh ta không thể lý giải, còn anh ta thì cảm thấy oan ức.

Chuyện chia tay không giấu được gia đình, hai bên không rõ nguyên nhân nên vẫn hy vọng chúng tôi quay lại. Bố mẹ Trịnh An thỉnh thoảng vẫn đến nhà tôi, còn tôi thì tránh mặt.

Gặp lại Trịnh An, cảm giác như đã lâu lắm rồi.

"Du Du, lần này anh đến là để..." Trịnh An chưa nói hết, tôi đã nhận điện thoại của bố. Ông nói Trịnh An vào Thượng Hải làm việc, chưa có chỗ ở, muốn nhờ nhà tôi vài ngày. Vì bạn cũ nhờ vả nên không tiện từ chối.

Biết tính bố hiếu khách, lại có Diệp Nhàn ở cùng nên cũng yên tâm, đành đồng ý.

"Chưa báo đã quyết định rồi à?" Tôi cười hỏi Trịnh An.

Trịnh An mỉm cười: "Anh đến để hàn gắn với em, ở gần em anh mới yên lòng."

Tôi hít sâu, không còn hứng thú mua sắm, tính tiền rồi định về. Trịnh An định lấy túi đồ, tôi né người tránh.

Bỗng có người vỗ vai tôi: "Diệp Du."

Quay lại, là Tống Kỷ.