Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Trò chơi kết thúc, mọi người uống chút rượu rồi chơi bài, sau đó rủ nhau đi hát.
"Tôi không đi, hơi mệt."
Mặt Tống Kỷ ửng hồng, dựa vào sofa như không chịu nổi rượu.
"Chị đi không?" Diệp Nhàn hỏi.
Tôi chưa kịp do dự, Tống Kỷ đã trả lời thay: "Chị ấy không đi, phải ở nhà chăm em."
"Đừng thế, phiền chị Du Du quá," Thành Nam tỏ ra tốt bụng, "Để Trần Tiêu Tiêu ở lại chăm sóc đi."
Trần Tiêu Tiêu ngập ngừng: "Em... em có thể..."
"Khách khứa đừng phiền, để chị tôi lo!" Diệp Nhàn đẩy mọi người ra cửa, "Đi nào! Chị, Tống Kỷ giao cho chị đấy!"
"..."
Phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tôi lén nhìn cậu ta, đầu dựa vào sofa, mắt nhắm, lông mi rung nhẹ.
Không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng thở, bầu không khí hơi kỳ lạ, tôi không thể không nhớ lại đêm đó, bỗng thấy ngại ngùng, đi lấy khăn ướt đưa cho Tống Kỷ: "Lau mặt đi?"
"...Vậy thì?"
"Tay tê."
"Say rượu với tay tê có liên quan gì?"
"Chị muốn em nói rõ ra sao?" Tống Kỷ nắm cổ tay tôi, lực mạnh không giống kẻ tay tê chút nào, kéo tôi ngồi xuống sofa, dùng tay chặn lối thoát.
"Xem bộ chị định ăn xong rồi chạy à?"
Ánh mắt chàng trai không giả vờ, mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày, cháy bỏng và đầy xâm lấn.
Chúng tôi quá gần, hơi thở quyện vào nhau, tôi cúi mắt: "Nhưng cái áo trắng trong trang cá nhân của em..."
Lúc cậu ta đăng ảnh nói "có người thích", tôi còn chưa quen cậu ta.
Tống Kỷ khẽ nhíu mày: "Chị tự đăng còn quên được à? Ngày thi đại học năm ngoái ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi chớp mắt.
Năm ngoái?
Nghĩ mãi không ra, tôi lấy điện thoại tra lại thì bừng tỉnh.
Năm ngoái sau khi thi xong, tôi rảnh rỗi ngồi ăn kem gần trường, thấy một nhóm nam sinh bước ra. Từ xa đã thấy một chàng trai áo trắng, dáng vẻ đĩnh đạc khiến người ta nhớ mãi.
Gai xương rồng
Tôi cảm thán đăng trang cá nhân: "Luôn bị những chàng trai áo trắng ở các thời điểm khác nhau làm tim đập loạn."
Bình luận tưng bừng: "Bác Vương đầu làng tôi cũng thích mặc áo trắng", "Lỗi thời", "Áo trắng toàn giặt bằng nước giặt Lam Nguyệt", "Lam Nguyệt trả tiền cho cậu à, tôi trả gấp đôi".
Chỉ có một avatar lạ bình luận: "Biết rồi."
Tôi ngây người không hiểu, Tống Kỷ đành lấy điện thoại, đăng nhập tài khoản phụ trước mặt tôi.
"Đây là tài khoản phụ của em."
"Năm nhất Diệp Nhàn, chị từng mang nước đến cho nó. Bọn em đang đánh bóng, chị một mình xách mười mấy chai nước mà nhẹ nhàng lắm."
"??? Đợi đã," mặt tôi đen lại, "Nhẹ nhàng?"
"Đừng ngắt lời." cậu ta đặt ngón tay lên môi tôi, "Lúc đó em nghĩ chị này giỏi thật, Diệp Nhàn bảo chị thích chạy buổi sáng, em định rủ chị cùng chạy..."
"Em đến hỏi tên chị, xin kết bạn, chị bảo—"
"Em nhỏ, học hành chăm chỉ đi. Còn không cho em cơ hội nói em đã đại học rồi."
"Lần khác chị mời cả nhóm ăn cơm, mọi người kết bạn lẫn nhau, em tranh thủ gửi lời mời, chị từ chối vì 'không kết bạn với tiểu thương'."
Tôi: "..."
Thảo nào tôi ế, dây thép của Nguyệt lão buộc tôi cũng bẻ gãy được.
"Sau em hỏi Diệp Nhàn sở thích của chị, lập tài khoản phụ mới kết nối được, gửi bưu thiếp suốt ba năm."
Vậy là tôi nhầm người gửi bưu thiếp sao???
Có lẽ biểu cảm tôi quá chấn động, Tống Kỷ bật cười véo má tôi: "Đang nghĩ gì thế?"
Tôi không chịu nổi ánh mắt ấy đành lấy tay che mặt: "Chị muốn tĩnh tâm, đừng hỏi tĩnh là ai."