Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Chương 1:

Có kẻ dùng ảnh của tôi để hẹn hò trực tuyến với hotboy trường, còn lừa của cậu ta không ít tiền.

Hotboy trường chắn trước mặt tôi, giọng điệu hạ mình khẽ cầu xin:

"Chị ơi, em vẫn còn tiền, chị có thể lừa em thêm vài ngày nữa không?"

Tôi nhìn gương mặt đẹp xuất sắc của hotboy trường mà chìm vào suy tư.

Vậy rốt cuộc, đối tượng ngốc nghếch lắm tiền này là của cô ta hay của tôi đây?

[Nữ chính tham tiền x Em trai trắng ngoài đen trong]

1

Ngày đầu tiên nhập học, tôi đang cúi đầu đi về ký túc xá thì một bóng người chắn ngang lối đi. Giọng nói trầm thấp đầy tủi thân vang lên: “Chị ơi, em nhớ chị lắm.”

Tôi ngước mắt nhìn. Chàng trai trước mặt mặc chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần kaki đen, tóc mái rủ xuống trán, đôi mắt ẩn hiện vẻ ửng đỏ, trông thật đáng thương.

“Cậu nhận nhầm người rồi.” Tôi nói xong, vòng qua cậu ta định bỏ đi, không ngờ lại bị cậu ta nắm chặt cổ tay không buông.

“Chị ơi, chị đừng chia tay em, em có thể đi phẫu thuật thẩm mỹ mà.”

“?”

Tôi tỉ mỉ ngắm nghía khuôn mặt cậu ta: làn da trắng mịn, sống mũi cao, đôi mắt đào hoa đa tình.

Phải có nhan sắc tiên khí cỡ nào mới xứng đáng chê bai khuôn mặt này xấu xí chứ?

Thấy tôi không nói gì, chàng trai lại sốt ruột. Mắt cậu ta đỏ hoe, giọng điệu hạ mình khẩn cầu:

“Chị ơi, em không bận tâm chị lừa em đâu, em vẫn còn tiền mà, chị có thể lừa em thêm vài ngày nữa không?”

Chậc, vừa đẹp trai vừa giàu, quan trọng là còn ngốc nữa chứ.

Tiếc là tôi thật sự không quen cậu ta.

Thấy càng ngày càng có nhiều người dừng chân lại ngó, tôi đành hạ quyết tâm, bóc từng ngón tay của cậu ta ra: “Bạn học, cậu thật sự nhận nhầm người rồi.”

Tiếng xì xào bàn tán không thể tránh khỏi lọt vào tai tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Con nhỏ này đẳng cấp thật sự.”

“Ghê thật, ngày đầu tiên nhập học đã hạ gục được hotboy trường, còn khiến cậu ta cam tâm tình nguyện bị lừa tiền nữa.”

“Mở lớp dạy đi, tôi muốn học.”

“Con nhỏ này hình như là sinh viên năm nhất, khoa ngoại.”

Thấy mọi người càng nói càng lố bịch, chàng trai lại còn trưng ra vẻ mặt si tình, say đắm.

Tôi nhanh tay lẹ mắt, kéo phắt cậu ta vào nhà ăn trường học bên cạnh.

2

Thì ra chàng trai tên là Đoạn Dịch, nhận nhầm tôi là đối tượng hẹn hò trực tuyến của cậu ta.

Nói chính xác hơn, là có kẻ dùng ảnh của tôi để hẹn hò trực tuyến với cậu ta suốt ba tháng.

Hơn nữa, người yêu trực tuyến của cậu ta còn tự xưng là tiểu thư nhà giàu, khoe khoang rằng bình thường toàn hẹn hò với người nổi tiếng, ngôi sao mạng.

Chỉ vì Đoạn Dịch quá chân thành nên cô ta mới miễn cưỡng ở bên một người “tầm thường” như cậu ta.

Tôi nhìn khuôn mặt của Đoạn Dịch, đẹp trai không kém gì tiểu minh tinh, nhất thời cạn lời.

Đây không phải rõ ràng là bị học sinh tiểu học PUA rồi sao?

Về phần ảnh, tôi đại khái đoán được là ảnh nào.

Năm cấp ba, tôi đi tham gia hội thao trường. Thấy nóng, tôi lén chạy đến dưới bóng cây vừa tránh nóng vừa đọc tiểu thuyết.

Vừa lúc có một tia nắng len qua kẽ lá rọi xuống, đậu trên mặt tôi. Tôi ngước mắt nhìn lên.

Cảnh tượng này không biết bị ai chụp lại, trong ảnh tôi ôm cuốn sách, ngước nhìn tia nắng, trông rất trong sáng và thuần khiết.

Bức ảnh đó đã hot một thời gian trên mạng, được mệnh danh là “tình đầu quốc dân”.

Nhờ bức ảnh đó, tôi bị gán cho các nhãn mác như trong sáng, hiền lành, gái ngoan, không vướng bụi trần, yêu thích học tập.

Trên thực tế, tôi mê tiểu thuyết BL, chửi người thì một chọi năm cũng không ngán, còn ham tiền nữa, có thể nói là yêu tiền như mạng.

Khi đó cũng có không ít công ty mạng tìm đến tôi, nhưng đều bị người mẹ “hổ báo” của tôi một tay đẩy lùi.

Xem ra Đoạn Dịch cũng bị ảo ảnh từ bức ảnh đó lừa rồi.