Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi mở trang cá nhân Liên Quân của mình ra, tự chứng minh sự trong sạch.
Rồi tôi tỉ mỉ giải thích rõ đầu đuôi câu chuyện, vẻ mặt đầy đau khổ nhìn Đoạn Dịch: “Cho nên bạn học, tôi thật sự không phải đối tượng hẹn hò trực tuyến của cậu đâu.”
“Em biết rồi.” Đoạn Dịch cúi đầu, dáng vẻ như vừa chịu đả kích lớn.
Nhưng tôi cũng đành bất lực, vội vàng chào tạm biệt rồi chạy trối c.h.ế.t về ký túc xá.
3
Sau khi sắp xếp đồ đạc xong xuôi, tôi nằm vật ra giường, khắp nơi tìm kiếm thông tin việc làm thêm.
Điều tôi mong đợi nhất sau khi đỗ đại học chính là có thể đường đường chính chính đi làm thêm, tự kiếm tiền.
Mấy năm trước, một tai nạn khiến bố tôi bị liệt cả hai chân. Chúng tôi bán nhà, tiêu hết tiền tiết kiệm nhưng cũng chẳng ích gì.
Sau đó, mẹ tôi bắt đầu làm hai công việc một mình, chật vật chi trả tiền thuốc men cho bố và học phí của tôi.
Tôi cũng từng lén đi làm thêm, nhưng rất nhanh bị mẹ tôi phát hiện.
Căn nhà mới của chúng tôi cách xa thành phố, là một ngôi nhà tự xây nằm sâu trong con đường gồ ghề ở ngoại ô, sau mười giờ tối thì vắng tanh không một bóng người.
Tôi tan ca, nương theo ánh trăng bước đi trong con hẻm tối đen. Những ngôi nhà cấp bốn thấp lè tè xung quanh đều ẩn mình trong bóng tối, như những con thú dữ đang ẩn nấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gió đêm giữa hè thổi tới mang theo hơi lạnh, những cành liễu xung quanh lay động theo gió, xào xạc.
Tôi chỉ thấy dựng hết cả tóc gáy, không kìm được nắm chặt quai cặp, bước nhanh hơn.
Cuối cùng, tôi nhìn thấy một tia sáng không xa.
Mẹ tôi cầm chiếc đèn pin nhỏ, đứng trên con đường bùn lầy gồ ghề, đôi mắt sưng húp đầy lo lắng, đang căng thẳng nhìn quanh.
Chẳng hiểu sao, cảnh tượng đó đến giờ tôi vẫn không thể quên được.
Tôi luôn cảm thấy ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin đó còn rực rỡ hơn cả tia nắng xuyên qua kẽ lá.
Ngày hôm đó về nhà, mẹ tôi lần đầu tiên ra tay đánh tôi. Bà vỗ một cái lên lưng tôi, những nắm đ.ấ.m yếu ớt lại như mưa trút xuống vai.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, mẹ tôi đã bật khóc trước cả tôi, rất nhanh sau đó biến thành tiếng khóc nức nở đến mức gần như sụp đổ:
“Hai đứa bây, thật sự cho rằng mẹ không nuôi nổi hai đứa sao? Hôm nay mẹ nói cho hai đứa biết, chỉ cần mẹ còn một hơi thở, mẹ vẫn nuôi nổi cái nhà này!”
Mãi sau này tôi mới biết ngày hôm đó, bố tôi đã tự tử.
Ông không muốn trở thành gánh nặng của chúng tôi, nên đã lén lút mua thuốc trừ sâu, chuẩn bị kết thúc cuộc đời mình. May mắn thay, mẹ tôi đã kịp thời phát hiện.
Sau đó, tôi không bao giờ đi làm thêm nữa, theo mong muốn của mẹ, giống như một đứa trẻ bình thường, ăn sung mặc sướng, vô tư lự mà hoàn thành cấp ba.
Tôi cũng coi như không phụ lòng, thành tích từ mức trung bình một mạch vươn lên, thi đỗ vào trường đại học hàng đầu của thành phố.