Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù tôi mặt không đổi sắc, nhưng thật ra mấy giây hôn nhau đó, tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội.

Bây giờ bình tĩnh lại, cho dù Đoạn Dịch có đẹp trai đến mấy, thì cũng chỉ là một tên tra nam “đứng núi này trông núi nọ” mà thôi.

10

Tốc độ biến sắc của tôi cực nhanh, lạnh mặt ra lệnh đuổi khách với cậu ta: “Cậu đi đi, lần sau mà còn như vậy, tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

Đoạn Dịch muốn nói lại thôi, cuối cùng lặng lẽ rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng cô độc của cậu ta, vậy mà còn có vài phần xót xa.

Trên thực tế, đây không phải lần đầu tiên cậu ta lén hôn tôi.

Mấy năm trước, gia đình tôi nghèo rớt mồng tơi, tôi đi làm thêm gia sư.

Đến khu biệt thự phía đông thành phố, cánh cổng khép hờ, tôi có chút thấp thỏm đẩy cửa bước vào. Nội thất sang trọng bên trong gần như khiến tôi ngớ người trong giây lát.

Mỗi món đồ nội thất, mỗi vật trang trí trong nhà đều toát ra mùi tiền.

So với căn nhà tự xây tồi tàn, hẻo lánh của gia đình tôi, đúng là một trời một vực.

Tìm nửa ngày mới phát hiện, trong phòng khách rộng lớn, một thân hình bé mũm mĩm co ro ở một góc sofa.

Tôi lại gần, cúi người nhìn cậu bé: “Em là Dịch Dịch phải không?”

Má cậu bé vừa bụ bẫm vừa trắng hồng, đôi mắt to đen láy. Cậu bé ngẩng đầu liếc nhanh tôi một cái rồi chạy lên phòng ngủ trên tầng hai, còn khóa cửa lại nữa.

Để lại một mình tôi lúng túng đứng trong phòng khách.

Đúng lúc này, cửa được đẩy ra, một người phụ nữ trung niên mặc đồ công sở, đi giày cao gót bước vào.

Người phụ nữ có mái tóc ngắn đen cắt gọn gàng, khẽ hất cằm, ánh mắt sắc bén từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt, giọng điệu mang theo vài phần không vui:

“Dì Trương, đây là gia sư dì mới thuê à? Bao nhiêu giáo viên nổi tiếng không cần, lại thuê một đứa trẻ con về lừa tôi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Từ phía sau bà ta bước vào một người phụ nữ trung niên lưng còng, hai tay xách đầy những túi rau tươi lớn nhỏ:

“Mấy giáo viên đó đều lớn tuổi một chút, Dịch Dịch có vẻ hơi bài xích họ, tôi mới nghĩ tìm một học sinh tuổi tác xấp xỉ thử xem sao. Tôi đã hỏi thăm rồi, đứa bé này học hành rất tốt, một năm nay thành tích tiến bộ rất nhanh, nói không chừng cô bé có thể dạy tốt cho Dịch Dịch đấy.”

Người phụ nữ bĩu môi, liếc một cái rồi hỏi: “Dịch Dịch đâu rồi?”

Tôi bị bà ta nhìn đến có chút căng thẳng, chỉ tay lên lầu: “Em ấy lên rồi ạ.”

Người phụ nữ trừng mắt nhìn tôi một cái, giẫm giày cao gót đi lên lầu: “Y chang cái tính nết của thằng cha nó, đúng là đồ phế vật.”

Trên lầu không ngừng truyền đến tiếng mắng mỏ gay gắt của người phụ nữ, không lâu sau, cậu bé với đôi mắt còn vương nước mắt, khóc lóc thút thít đi xuống.

May mắn là mẹ của Đoạn Dịch rất ít khi ở nhà,

Thỉnh thoảng ở nhà cũng mắng chửi Đoạn Dịch không chút nương tay, hoàn toàn không để ý đến sự có mặt của tôi là người ngoài.

Tôi đại khái hiểu được, bố Đoạn Dịch đã ngoại tình, mẹ cậu bé đưa cậu bé một mình gây dựng sự nghiệp, hiển nhiên đã đạt được thành tựu không nhỏ.

Mà bố Đoạn Dịch bây giờ cưới một tiểu thư của một công ty lớn, hai người họ sinh một đứa con, tuổi xấp xỉ Đoạn Dịch nhưng lại liên tiếp học vượt cấp, được ca tụng là “thần đồng nhỏ”.

Ngược lại Đoạn Dịch, bình thường trầm mặc ít nói, cơ bản từ chối giao tiếp với mọi người. Việc duy nhất cậu bé có hứng thú, chính là chơi game.

Mẹ của Đoạn Dịch gần như trút hết mọi oán hận, ghen tị và bất mãn lên người Đoạn Dịch nhỏ bé, cứ như thể mọi bất hạnh trong cuộc đời bà đều do Đoạn Dịch gây ra.

Còn Đoạn Dịch đối mặt với những lời mắng chửi không ngừng của bà ta, chưa bao giờ tranh cãi, mỗi lần đều yên lặng và vô cảm nhìn vào hư không, im lìm không nói một lời.

Khi tôi dạy kèm Đoạn Dịch, Đoạn Dịch cũng luôn nhìn chằm chằm vào quyển sách trên bàn, nhưng tâm trí lại không biết bay đi đâu.

Trong sự bất lực, tôi quyết định bắt đầu từ thứ mà cậu bé quan tâm nhất.

Tôi cầm điện thoại lắc lắc trước đôi mắt to đang mất tiêu cự của cậu bé: “Em có thích chơi Liên Quân không?”

Cậu bé như một chú mèo con, đôi mắt đen láy đảo đi đảo lại theo chiếc điện thoại tôi đang lắc lư trong tay, nhỏ giọng đáp: “Thích ạ.”

Tôi chơi vài ván cùng cậu bé, nhân cơ hội đặt ra quy định: nếu làm bài thi đạt trên 80 điểm thì sẽ chơi game cùng cậu bé một tiếng.

Mấy ngày đầu, Đoạn Dịch đều có chút chật vật, nhưng rất nhanh sau đó tốc độ làm bài và độ chính xác của cậu bé đều tăng lên đáng kể.