Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nửa tháng sau, cậu bé đã có thể hoàn thành một bài thi trong vòng chưa đầy nửa tiếng, điểm trung bình đạt trên 95.
Trong khoảng thời gian này, cậu bé nói chuyện với tôi cũng ngày càng nhiều hơn. Mỗi lần làm xong bài thi, mắt cậu bé lại sáng rực lên, mềm mại gọi tôi: “Chị ơi.”
Có lẽ vì ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, trí tuệ của Đoạn Dịch phát triển chậm hơn so với bạn bè cùng lứa, đơn giản và thuần khiết.
Một ngày nọ, tôi bước vào biệt thự chỉ thấy đầy những mảnh vỡ điện thoại và mảnh kính vỡ trên sàn, Đoạn Dịch đang thút thít đứng run rẩy ở góc tường.
Thấy tôi bước vào, Đoạn Dịch như thấy chỗ dựa, chạy đến lao vào lòng tôi, vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: “Chị ơi, em không phải đồ bỏ đi, không phải đồ bỏ đi đúng không?”
Tôi đành nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cậu bé: “Dịch Dịch không phải đồ bỏ đi đâu, em là cậu bé giỏi nhất mà chị từng gặp, chị tin Dịch Dịch sau này sẽ còn giỏi hơn tất cả mọi người.”
Đoạn Dịch khóc trong lòng tôi đến khi ngủ thiếp đi. Tôi nhìn hàng mi khẽ run rẩy của cậu bé vẫn còn vương những giọt lệ chưa khô, có chút cảm động.
Tôi dường như đã hiểu vì sao mẹ tôi không tiếc ngày đêm vất vả, cực khổ làm việc cũng phải cố gắng duy trì cái nhà này.
Tôi sống trong căn nhà tồi tàn, dường như còn may mắn hơn Đoạn Dịch sống trong khu biệt thự.
Sau đó, tôi bắt đầu từ từ hướng dẫn Đoạn Dịch, dạy cậu bé tìm hiểu về lập trình, cũng như các kiến thức liên quan đến lĩnh vực phát triển game.
Còn Đoạn Dịch thì ngày càng dựa dẫm vào tôi. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, cậu bé đã bắt đầu ngày nào cũng ngóng ở cổng biệt thự chờ tôi đến, như hình với bóng đi theo sau tôi, miệng không ngừng gọi “chị ơi” rất ngọt.
Đoạn Dịch có thiên phú chơi game rất tốt, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, tôi đều sẽ theo đúng hẹn chơi game cùng cậu bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thế nhưng tôi mới chơi được một thời gian, chỉ có thể làm người chơi hệ “gánh tạ”, nhàm chán đi dọn lính.
Tháng này, tôi mỗi ngày dạy kèm ba tiếng, về nhà xong còn phải vội vàng hoàn thành bài tập của mình, giấc ngủ thiếu hụt nghiêm trọng.
Vậy mà cứ thế chơi game rồi ngủ gật mất.
Một luồng hơi thở như có như không phả vào mặt tôi. Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, liền thấy cậu bé nhắm chặt mắt, từ từ ghé sát lại.
Tôi nhanh tay lẹ mắt, vươn tay véo má bánh bao của cậu bé: “Em muốn làm gì?”
Cậu bé ngây người ra, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói: “Anh hàng xóm nói, hôn một cái là có thể kết hôn rồi, em muốn kết hôn với chị.”
11
“Cút ra ngoài cho tôi!” Một tiếng quát tháo vang lên, mẹ của Đoạn Dịch mặt đầy giận dữ đi tới, ném mạnh chiếc cặp sách vào mặt tôi.
“Tuổi còn nhỏ mà đã học được cách quyến rũ người ta rồi sao? Tôi nói sao Dịch Dịch đột nhiên lại nghe lời cô thế, hóa ra hồ ly tinh không phân biệt tuổi tác à. Dựa vào cái điều kiện gia đình cô mà còn dám mơ tưởng “chuột sa chĩnh gạo” sao? Cút!”
Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào, chỉ nhớ những lời nhục mạ thô tục của mẹ Đoạn Dịch cứ không ngừng vang vọng. Đoạn Dịch gầm lên nói gì đó, hai người lại bùng phát tranh cãi.
Mà ngày hôm đó, đúng lúc là ngày bố tôi uống thuốc trừ sâu tự tử.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Đoạn Dịch, cũng kết thúc trong tiếng cãi vã mắng chửi.
Đoạn ký ức đó, tôi đã lựa chọn quên đi một cách có chọn lọc.