10.
Lần này tôi ngồi ở ghế lái, bên trái, còn Tần Phạm Nghiên ngồi ở ghế phụ bên phải. Vị trí hoán đổi rồi.
Tôi hắng giọng:
“Lời tôi nói, thực hiện rồi đấy.”
Tôi thật sự đã làm trâu làm ngựa cho anh ta rồi còn gì.
“Bố em đâu?” — Anh hỏi.
“Chết rồi.” — Tôi cười nói, vẻ mặt thản nhiên.
Tần Phạm Nghiên gật đầu.
Điện thoại reo, là Tần Thiệu.
Tôi không bắt máy.
“Dù sao đi nữa, cũng cảm ơn anh.” — Tôi gãi gãi má, nói với Tần Phạm Nghiên.
Anh ừ một tiếng:
“Không mời tôi lên nhà ngồi một lát?”
Tôi do dự mấy giây:
“Cũng được.”
Vừa hay tôi có vài khoản đầu tư còn phân vân, để anh ta xem thử, dù gì anh cũng “tự dâng tới cửa”.
Lái xe về đến khu chung cư.
Lên lầu.
Trước cửa nhà.
Tôi đụng mặt Tần Thiệu — hai ánh mắt nhìn nhau chằm chằm.
Tôi:
“…Anh không có thẻ thang máy, lên kiểu gì vậy?”
“Leo thang bộ.” — Tần Thiệu cúi đầu đáp.
Tầng 28.
Leo lên thật à? Tôi thầm bái phục, thể lực đúng là tốt thật.
Cho đến khi Tần Phạm Nghiên bước ra từ thang máy.
Biểu cảm của Tần Thiệu vỡ vụn:
“Sao anh lại ở đây?”
Tần Phạm Nghiên thản nhiên:
“Sao? Có vấn đề gì à?”
“Đệt.” — Tần Thiệu chửi thề một tiếng, không để ý đến anh trai nữa, kéo tay tôi lại, thấp giọng nói:
“Coi như trước kia chưa xảy ra gì cả, chúng ta bắt đầu lại được không?”
Tôi nhìn anh ta.
Dường như được tôi tiếp thêm dũng khí, Tần Thiệu cắn môi:
“Làm bạn gái tôi, vị hôn thê cũng được, được không?”
“Bây giờ không có, sau này cũng không định có.” — Tôi lặp lại chính lời anh từng nói với tôi.
Tần Thiệu: “…”
Tôi mở cửa, nói với Tần Phạm Nghiên:
“Mời vào.”
Tần Phạm Nghiên khẽ gật đầu.
Lông mi Tần Thiệu run rẩy, sống lưng vốn thẳng tắp cũng khẽ khom lại:
“Là Dư Vân Trì nói, Tưởng Linh Linh là bạn thân của em, anh không giúp cô ấy thì em sẽ lo…”
Tôi: ?
Bạn thân gì chứ, đến tên cô ta tôi còn không biết lúc đầu.
Mà nói đi cũng phải nói lại, mối quan hệ giữa tôi và Dư Vân Trì cũng thật kỳ lạ.
Lúc tôi giả vờ trước mặt Tần Thiệu thì anh ta có mặt, khi tôi chửi đổng sau lưng thì vẫn bị anh ta bắt gặp.
Thậm chí có lần tôi gọi điện cho Tần Phạm Nghiên cũng bị Dư Vân Trì tình cờ nghe thấy.
Khi đó tôi giật mình suýt làm rớt điện thoại, còn anh ta thì cười tươi, đặt ngón trỏ lên môi làm động tác “suỵt”:
“Tôi không nghe gì cả.”
Từ đó về sau tôi chuyển sang gửi email cho chắc ăn.
Nghĩ đến ai, người đó xuất hiện ngay.
Cửa thoát hiểm một lần nữa bị đẩy ra.
Dư Vân Trì bước vào, thấy ba người cùng nhìn mình thì khựng lại, rồi vẫy tay với tôi:
“Hi.”
Tần Thiệu lập tức nhận ra điều gì đó, nắm tay lại và đấm thẳng về phía mặt Dư Vân Trì.
Dư Vân Trì cũng không chịu lép vế.
Không khí trở nên hỗn loạn.
Tôi lặng lẽ ghé vào tai Tần Phạm Nghiên thì thầm:
“Vào đi, nhanh.”
Rồi đưa từng bản báo cáo đầu tư đã chuẩn bị kỹ cho anh ta xem:
“Anh thấy cái nào có triển vọng hơn?”
Tần Phạm Nghiên: “…”
Tôi nhe răng, cười rạng rỡ.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện