9.
Hồi nhỏ, tôi từng lừa gạt hai anh em trai.
Lúc đó tôi đang ăn chiếc bánh bao nhặt được bên cạnh thùng rác.
Ánh mắt thương hại của những người hàng xóm đổ dồn về phía tôi, nhưng tôi chẳng mấy để tâm, cứ thế cắn một miếng.
Cho đến khi tôi nhìn thấy một cậu bé, tầm mười tuổi.
Ăn mặc cực kỳ sang chảnh, như cành vàng lá ngọc, hoàn toàn không thuộc về nơi xập xệ này.
Cậu ta nhìn khu nhà ổ chuột bằng ánh mắt ghét bỏ, như thể sợ có người chạm vào bộ quần áo mấy chục ngàn tệ của mình.
Tôi nghiêng đầu.
Rồi ném bánh bao đi, co gối ngồi khóc trong góc.
Không ai để ý, đến khi tôi ngẩng đầu lên thì cậu bé kia đã biến mất từ lúc nào.
Đáng ghét thật!
Tôi cúi người nhặt lại bánh bao, thì một bóng người phủ xuống trước mặt.
Tôi ngẩng đầu từ từ.
Một thiếu niên tầm mười lăm mười sáu tuổi, gương mặt bình tĩnh nhìn tôi, đường nét có vài phần giống cậu bé ban nãy.
Tôi lùi lại một bước.
“Mày muốn ăn không?” — Một lúc sau, thiếu niên mở miệng.
Tôi gật đầu.
Chúng tôi đến một quán ăn nhỏ gần đó, mùi cơm nóng thơm lừng làm hai mắt tôi sáng rỡ.
Thiếu niên không động đũa, chỉ mình tôi ngồi ăn như chết đói.
Cậu em trai quay lại, vừa vào cửa đã hét toáng lên:
“Anh ơi, anh nhặt ăn mày ở đâu thế?”
Tôi: “…”
Thiếu niên không nói gì.
Cậu em bĩu môi nhìn tôi:
“Quần áo cũ quá, mặt cũng bẩn thỉu.”
Tôi mặc kệ, tiếp tục ăn.
Sau bữa ăn, thiếu niên đề nghị đưa tôi về nhà.
Mặc dù mục đích ban đầu chỉ là ăn chùa một bữa, nhưng không hiểu sao tôi chần chừ.
Tôi không muốn quay lại căn nhà đầy vỏ chai rượu, nơi ngày nào cũng bị chửi là đồ sao quả tạ.
Thế là tôi khóc.
Khóc lóc tơi bời.
Tôi nói:
“Mẹ tôi chết rồi, bố thì bệnh nặng. Tôi phải nhặt chai lọ để kiếm tiền thuốc cho ông ấy.”
Cậu bé ngơ ngác nhìn tôi, vô cùng ngây thơ hỏi:
“Bây giờ vẫn còn cuộc sống như vậy sao?”
Tôi khóc dữ hơn.
Là vì uất ức! Tôi biết mình là con chuột trong cống rồi, có cần nói thẳng ra như thế không?
Và rồi, tôi được đưa đi.
Giống như một con mèo hoang bị người ta nhặt về.
Họ dẫn tôi đến bệnh viện khám sức khỏe, rồi bảo bảo mẫu tắm rửa, thay quần áo cho tôi.
Cậu em nói:
“Không ngờ rửa sạch xong nhìn cũng không đến nỗi nhỉ.”
Tôi mặc chiếc váy cotton, đứng giữa căn biệt thự rộng lớn mà luống cuống tay chân.
Thiếu niên có vẻ rất bận, vừa nhận điện thoại xong đã biến mất.
Còn cậu em thì hào hứng dẫn tôi đi dạo phố.
Cậu ta nói:
“Ba mẹ tôi ở nước ngoài, anh tôi thì già dặn, ngoài việc học còn phải biết chuyện công ty. Không ai chơi với tôi cả, cô đến làm bạn với tôi đi.”
Hai đứa vào tiệm đồ trẻ con, tôi thử từng chiếc váy một.
Cuối cùng cậu ta gật đầu:
“Cô trắng, mặc váy trắng đẹp nhất.”
Đó là lần đầu tiên tôi mặc váy.
Tôi khẽ vuốt ve vạt váy, nhỏ giọng nói cảm ơn:
“Cảm ơn cậu.”
Cậu bé ngượng ngùng xua tay:
“Chuyện nhỏ thôi.”
Sau đó, bố tôi báo cảnh sát.
Ông ta không bệnh gì cả, chỉ là một kẻ nghiện rượu nát bét.
Tôi không dám nhìn vào ánh mắt của cậu bé khi biết sự thật.
Sợ rằng cậu sẽ thấy bố tôi xấu xa, rồi mặc định tôi cũng là người xấu.
Chính thiếu niên đưa tôi về nhà.
Cả hai ngồi hàng ghế sau, cậu ngồi bên trái, tôi ngồi bên phải, không ai nói gì.
Tôi vẫn nắm chặt chiếc thẻ ngân hàng mà cậu đưa cho, lúc đó cậu còn nói:
“Không cần nhặt chai nữa đâu.”
Cậu chắc chắn đã biết, số tiền cứu mạng ấy bị bố tôi dùng để mua rượu, hẳn là rất thất vọng.
Trước khi xuống xe, tôi quay đầu nhìn lại cậu:
“Tần Phạm Nghiên, sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp anh.”
Quãng thời gian đó…
Là quãng thời gian tôi hạnh phúc nhất.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện