Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Như vậy, chỗ mẹ tôi chắc chắn cũng có thư của đối phương những năm qua!

Tối qua cô ấy trèo qua cửa sổ vào, chắc chắn muốn tìm thấy rồi tiêu hủy!

Chắc thư vẫn còn trong phòng mẹ tôi!

"Cảnh sát Lý, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng, tôi phải về nhà một chuyến!"

Một tiếng sau, tôi tìm thấy một xấp giấy thư dày cộp trong một chiếc hộp phủ đầy bụi dưới gầm giường mẹ tôi.

Điều khiến tôi rợn người không phải là nội dung trên thư.

Mà là…

Trên giấy thư, vậy mà tôi thật sự biết nét chữ thanh tú của đối phương.

Sau khi suy nghĩ một lát, tôi dứt khoát ra khỏi nhà.

Tôi bắt taxi đến một nơi và gõ cửa một căn nhà.

Một người phụ nữ đã mở cửa cho tôi.

Cô ấy là giáo viên ngữ văn cấp ba của tôi hồi lớp mười - cô giáo Trương.

Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ấy lộ ra một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh lại trở lại bình thản.

Cô ấy mời tôi vào nhà ngồi.

Hồi lớp mười, cô ấy từng mời tôi và vài bạn học khác có thành tích ngữ văn tốt đến nhà cô ấy ăn cơm.

Giờ đây cô ấy vẫn sống một mình trong căn hộ độc thân này, đồ đạc trong phòng không nhiều, sắp xếp rất gọn gàng.

Tôi nói thẳng vào vấn đề: "Chắc cô biết tại sao tôi lại đến tìm cô rồi chứ, cô giáo Trương?”

“Hay là... Tôi nên gọi cô là... Lưu Ngọc?"

Thật ra, khi nhìn thấy Lưu Oánh ở đồn cảnh sát, tôi đã có một cảm giác kỳ lạ.

Tôi rõ ràng chưa từng thấy dáng vẻ cô ấy khi trưởng thành nhưng lại như đã từng quen biết.

Cho đến khi tôi nhìn thấy khuôn mặt cô giáo Trương thì mới hiểu ra.

Cô giáo Trương chính là Lưu Ngọc, chị gái của Lưu Oánh.

"Sáng nay, Lưu Oánh đã đến đồn cảnh sát."

"Đáng lẽ cô ấy phải vào đồn cảnh sát từ lâu rồi, chắc cô cũng biết những sai lầm cô ấy đã phạm phải năm đó rồi chứ." Lưu Ngọc nhìn tôi nói.

"Lưu Ngọc, hôm nay tôi đến đây chỉ muốn cô nói cho tôi biết một chuyện.”

Linlin

“Em gái tôi, Từ Tử Hàm đang ở đâu?"

Lưu Ngọc ngồi dưới ánh đèn, im lặng nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng cô ấy vẫn lên tiếng.

Dưới lời kể của cô ấy, bánh răng số phận lại xoay chuyển lần nữa.

Chuyện cũ mười ba năm trước cuối cùng cũng mở ra chương cuối cùng.

17. Lời kể của Lưu Ngọc

Thật ra, tôi vốn dĩ không chỉ có một mình Lưu Oánh là em gái.

Hồi nhỏ, nhà tôi từng có một đứa trẻ tự kỷ.

Nhưng sau này, con bé mất tích.

Tôi vẫn luôn nghĩ đó là một tai nạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cho đến tối hôm đó, khi bố cô chơi bài xong ở nhà tôi và nói ra kế hoạch g.i.ế.c em gái cô.

Ông ấy nói một đứa trẻ tự kỷ là một cái hố không đáy không thể lấp đầy, dù tốn bao nhiêu tiền bạc và công sức cuối cùng vẫn không thể chữa khỏi.

Bố cô còn nói đây là "giúp đỡ lẫn nhau", “năm đó” ông ấy cũng đã giúp đỡ gia đình tôi.

Lúc đó tôi đang làm bài tập trong phòng nên khi nghe câu này, tôi lập tức hiểu ra.

Ngày hôm sau, bố mẹ tôi mặc kệ em gái đi thực hiện "nhiệm vụ" của bố cô.

Họ còn nhốt tôi ở nhà, sợ tôi gây thêm chuyện.

Nhưng sau đó tôi vẫn lén lút chạy ra ngoài.

Khi tôi chạy đến cửa nhà cô.

Tôi nhìn qua cửa kính xe và thấy đứa em gái đáng thương của cô.

Con bé nhắm chặt mắt, răng run cầm cập, trên mặt nổi lên những mảng đỏ lớn.

Cơ thể nhỏ bé của con bé như cây kem tan chảy, chỉ có lồng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng kịch liệt.

Mặt trời tàn nhẫn chiếu rọi trên đỉnh đầu.

Tôi cố sức đập cửa kính, nhiệt độ trên cửa kính xe nóng bỏng đến mức khiến tôi đau đến bật khóc.

Cô nói xem em gái cô đáng thương biết bao, con bé hẳn đã đau đớn đến nhường nào chứ.

Lúc này tôi chợt nhớ ra, chiếc xe nhà cô và nhà tôi là cùng một kiểu.

Hồi nhỏ, tôi thường chơi trên xe nên biết rằng trên đệm tựa lưng ghế sau có một nút thoát hiểm, có thể nhấn trực tiếp mở hàng ghế sau và cốp xe.

Tôi không ngừng đập vào kính, cuối cùng em gái cô cũng tỉnh lại.

Con bé khẽ mở mắt nhìn tôi.

Trong giờ phút nguy cấp, đầu óc tôi lại trống rỗng, chỉ có thể lặp đi lặp lại dạy nó nhấn nút đó.

Tôi vẫn đánh giá thấp bản năng cầu sinh của con người.

Vậy mà đứa bé ba tuổi đó lại hiểu được.

Con bé khó khăn di chuyển cơ thể, chạm vào nút đó, mở được ghế sau.

Tôi bế con bé ra từ cốp xe.

"Cô đã cứu con bé ra rồi! Em gái tôi nó vẫn còn sống!"

Tôi nghe đến đây thì kích động đứng bật dậy, hai tay ôm lấy vai Lưu Ngọc, nước mắt giàn giụa trong khóe mắt.

Thế nhưng khóe mắt Lưu Ngọc cũng đỏ hoe, cô ấy lắc đầu với tôi.

"Khi tôi cứu con bé ra, đã muộn rồi.”

“Con bé bị sốc nhiệt quá lâu, ra ngoài chưa đầy một phút thì đã rơi vào trạng thái hôn mê, sau đó ngừng thở."

Tôi buông tay, từ từ gục xuống đất và khóc lóc thảm thiết.

Lưu Ngọc vẫn tiếp tục nói: "Lúc đó, tôi nhìn t.h.i t.h.ể của em gái cô rồi từ từ tỉnh táo lại từ nỗi đau buồn tột độ. Tôi nghĩ nếu để con bé ở đây, kế hoạch của bố cô sẽ thành công. Ông ấy g.i.ế.c c.h.ế.t con gái ruột của mình mà vẫn có thể sống an yên nốt nửa đời còn lại. Tôi không thể để ông ấy đạt được mục đích."

"Tôi muốn ông ấy sống trong sự không biết và sợ hãi, nơm nớp lo sợ không yên trong quãng đời còn lại.”

"Thế là tôi kéo t.h.i t.h.ể em gái cô giấu đi, tối hôm đó chôn ở sườn đồi nhỏ phía sau nhà.”

“Trong mười ba năm sau đó, tôi lấy danh nghĩa em gái cô viết thư cho bố mẹ cô và không ngừng đe dọa, hành hạ họ."

"Tuy nhiên, tôi chưa từng nghĩ sẽ để họ chết. Mọi chuyện đến nước này đều là do mẹ cô, là sự lựa chọn của chính bà ấy."