Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bức thư đầu tiên được gửi đi, là ba năm sau khi em gái cô qua đời, năm đó tôi học cấp hai.”

“Thật ra, mẹ cô chỉ cần giao thư cho cảnh sát thì có thể dễ dàng bắt được tôi.”

“Nhưng tôi không ngờ, lần thứ hai tôi đến, vậy mà bà ấy lại tháo song sắt chống trộm của cánh cửa sổ đó, chủ động để lại cho tôi một lá thư trên bệ cửa sổ.”

“Từng chữ đẫm m.á.u trong thư nói rằng bà ấy có lỗi với tôi và bà ấy muốn gặp tôi.”

“Lúc đó tôi mới biết, việc g.i.ế.c em gái cô là do một mình bố cô lên kế hoạch và bà ấy không hề hay biết."

"Nhưng tôi vẫn không mủi lòng, bà ấy không phải hung thủ, cũng là kẻ đồng lõa."

"Năm nay cô sắp mười tám tuổi rồi, tôi nghĩ việc đe dọa của tôi cũng nên dừng lại."

"Thế là trong bức thư cuối cùng tôi gửi cho bà ấy, đã nói cho bà ấy một sự thật về em gái cô.”

“Kết quả là sau khi biết sự thật, bà ấy đã chọn cách g.i.ế.c bố cô rồi tự sát."

"Nhưng cảnh sát nói bố tôi tự sát mà..." Tôi ngẩng đầu rồi bất ngờ nhìn cô ấy.

"Bố cô quả thật tự sát. Đó là vì mẹ cô với tư cách người đầu ấp tay gối của ông ấy đã tăng gấp bội sự giày vò từ u linh như tôi, thậm chí không tiếc đến đơn vị của ông ấy tố cáo nặc danh, đánh tráo thuốc chống trầm cảm của ông ấy, cũng muốn đẩy ông ấy vào chỗ chết... Đây là những gì mẹ cô đã kể cho tôi trong thư suốt những năm qua."

"Sự thật cuối cùng cô nói cho bà ấy biết, chính là em gái tôi đã c.h.ế.t vào chiều mười ba năm trước đó sao?"

"Không. Mẹ cô là người thông minh, bà ấy sớm đã nhận ra người gửi thư không phải là em gái cô.”

“Sớm đã phải nghĩ rằng em gái cô đã c.h.ế.t rồi."

"Điều bà ấy biết được, là một sự thật còn tàn nhẫn hơn."

Lưu Ngọc nói: "Vài ngày trước khi em gái cô gặp chuyện, buổi chiều hôm đó tôi đang chơi gần nhà cô.”

“Tôi thấy mẹ cô ném chiếc bát vỡ của em gái cô vào thùng rác."

"Không lâu sau, tôi lại thấy em gái cô khóc lóc chạy đến và nhặt chiếc bát vỡ về."

"Lúc đó tôi lo lắng rằng nếu con bé nhặt về thì chắc chắn sẽ lại làm bố mẹ cô tức giận rồi bị đánh."

"Thế là tôi đi đến khuyên con bé.”

"Hàm Hàm, cái bát này vỡ thật rồi. Nghe chị đi, mẹ em muốn vứt thì cứ vứt đi."

Lúc này, Từ Tử Hàm ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt vậy mà lộ ra một chút bướng bỉnh nhỏ nhoi, lần đầu tiên con bé nói rõ ràng một câu hoàn chỉnh:  "Không vứt! Đây là món quà đầu tiên mẹ tặng Hàm Hàm!"

Lúc đó, tôi lập tức nảy sinh một cảm giác: "Dáng vẻ của con bé không giống với đứa trẻ tự kỷ trong ấn tượng của tôi."

Một tuần sau khi em gái cô gặp chuyện, tại cùng một địa điểm.

Tôi thấy một người trông giống bác sĩ, gõ cửa nhà cô một lúc.

Ông ta thấy không có ai nên đặt một tập tài liệu trước cửa nhà cô.

Tôi thấy trên trang bìa, viết ba chữ "Từ Tử Hàm".

Tôi lén lút nhặt lên mở ra, bên trong là một báo cáo chẩn đoán. 

Cuối báo cáo, có viết tay vài chữ: "Sau khi bệnh viện phân tích và đánh giá, đã loại trừ bệnh tự kỷ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tôi đoán vị bác sĩ đó ban đầu chỉ chẩn đoán sơ bộ cho Tử Hàm rồi gửi hồ sơ khám bệnh cho bệnh viện thành phố. Sau khi có kết quả, ông ta theo địa chỉ trên hồ sơ khám bệnh mà mang kết quả chính xác đến."

"Nhưng ông ta đã đến muộn rồi."

"Lần cuối cùng tôi viết thư cho mẹ cô, tôi đã kẹp báo cáo ố vàng này vào thư rồi gửi đi cùng."

"Đây chính là toàn bộ sự thật."

"Bây giờ cô có thể báo cảnh sát rồi."

Một tháng sau, vì không tìm thấy nhân chứng vật chứng mới nào, cảnh sát quyết định ngừng điều tra.

Cảnh sát Lý gọi tôi đến đồn cảnh sát lần cuối cùng và bảo tôi ký vào các văn bản.

Ông ấy nhìn chằm chằm vào tôi nói: "Tôi cứ cảm thấy cô có chuyện gì giấu trong lòng, tuy nhiên..."

Ông ấy dừng lại một chút: "Chuyện quá khứ cũng đã qua rồi, người sống thì phải nhìn về phía trước."

Linlin

Vụ án của em gái vẫn được kết luận là mất tích.

Tôi không nói ra chuyện của Lưu Ngọc và tôi cũng đốt cháy những lá thư đó.

Sau khi mẹ tôi hỏa táng, tôi chôn cất bà ấy cùng với bố tôi và không bao giờ đến thăm họ nữa.

Tại sườn đồi nhỏ phía sau nhà cũ, tôi lén lút dựng một tấm bia nhỏ cho em gái ở đó.

Khi rảnh rỗi, tôi lại đến nói chuyện với con bé.

Lúc em gái còn sống, tôi chưa bao giờ thật sự quan tâm đến con bé, chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người chị. Bây giờ làm như vậy, chẳng qua cũng chỉ là tự an ủi mà thôi.

Nhưng giống như cảnh sát Lý đã nói vậy, người sống thì phải nhìn về phía trước.

Ngày lập bia, Lưu Ngọc đi cùng tôi.

Hôm đó tôi còn mang theo chiếc bát vỡ của em gái, đây là chiếc bát mà cảnh sát Lý đã trả lại cho tôi.

Khi tôi định chôn chiếc bát cùng với đất, Lưu Ngọc đã nắm lấy tay tôi.

"Đừng cần chiếc bát này nữa, đây là quyết định của con bé."

Lưu Ngọc đã kể cho tôi rất nhiều lần mà chưa từng khóc nhưng hôm nay cô ấy lại khóc.

Cô ấy nói cô có biết không, em gái cô lúc lâm chung, đã tỉnh táo được một khắc như hồi quang phản chiếu.

Trong tay con bé vốn dĩ đang nắm chặt chiếc bát vỡ này.

Đây là món quà đầu tiên mẹ tặng cho con bé.

Ngay trong khoảnh khắc đó, đứa bé ba tuổi đã đưa ra quyết định đầu tiên trong cuộc đời mình, cũng là quyết định cuối cùng.

Nó nâng cổ tay lên rồi dứt khoát ném chiếc bát đó xuống đất.

Chiếc bát inox lăn tròn trên mặt đất, phát ra tiếng khóc tan nát cõi lòng.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng đứa bé ba tuổi đã hiểu ra.

"Những thứ vô dụng đều phải bị vứt bỏ."

(Toàn văn hoàn thành)