Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Ngay buổi tối sau khi con trai thi Đại học xong xuôi, tôi ngồi trên ghế sofa, đợi người đàn ông đó trở về. Cuối cùng thì vào mười hai giờ đêm, cửa phòng cũng phát ra tiếng. 

 

Hạ Văn Viễn có vẻ đau đầu, bật đèn phòng khách, khi phát hiện tôi đang ngồi im lìm trên sofa thì anh ta hơi bất ngờ: "Sao em còn chưa ngủ?"

 

"Tôi đang đợi anh."

 

Linlin

"Hôm nay đồng nghiệp trong công ty tụ tập liên hoan nên anh về muộn."

 

Tôi đã không nhớ nổi công ty họ tụ tập với nhau bao nhiêu lần rồi, lần nào anh ta về muộn cũng là vì cái lý do này.

 

"Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, gần như cách mấy ngày thì công ty các anh lại tụ tập một lần, sếp các anh quả là hào phóng."

 

Hạ Văn Viễn có vẻ chột dạ: "Chẳng phải là bên trên đang để trống một cái ghế Giám đốc sao, anh thấy mình phải cố gắng vươn lên nên gần đây mới chiêu đãi mọi người nhiều hơn."

 

Nói rồi, anh ta thuận thế mà ngồi xuống sofa. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người anh ta, bèn ngồi xa ra một chút.

 

Hạ Văn Viễn hơi bất ngờ, cũng có chút tức giận: "Tiểu Nhiễm, em làm gì vậy?"

 

"Mùi nước hoa nồng quá, xộc vào mũi. Anh cũng vậy, đã muốn mua nước hoa mà tặng người ta thì mua loại tốt một chút, tặng nước hoa rẻ tiền thế này thì chỉ khiến Hứa Tri Ý cũng trở nên rẻ mạt theo nó."

 

Tôi đã nói dối, chai nước hoa này không hề rẻ tí nào. Hiện tại, mấy chục ngàn tệ cho một chai nước hoa là không đáng bao nhiêu đối với gia đình tôi, nhưng đối với chúng tôi ngày trước thì đó là một khoản tiền khổng lồ.

 

Chúng tôi kết hôn hai mươi năm, anh ta cũng chưa bao giờ tặng tôi một chai nước hoa đắt tiền như vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi và Hạ Văn Viễn quen nhau từ Đại học. Gia đình anh ta ở vùng núi Tây Bắc, vô cùng nghèo khó, do đó nên anh ta sống rất tiết kiệm. 

 

Gia đình tôi thuộc diện tiểu tư sản, bố mẹ đều là công chức, tôi tiêu tiền khá phóng khoáng. Hai chúng tôi học cùng lớp, không biết tại sao mà lúc đó tôi lại bị anh ta thu hút, đằng nào thì khi đó, tôi cũng cảm thấy anh ta là một người đặc biệt, thế là sau sự theo đuổi điên cuồng của tôi, chúng tôi đã xác định quan hệ yêu đương.

 

Tôi và Hạ Văn Viễn yêu nhau bốn năm. Sau khi tốt nghiệp Đại học, bất chấp sự phản đối của gia đình, tôi chỉ kết hôn với anh ta bằng hai bàn tay trắng (không nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm hay lễ cưới trang trọng), sau đó lên Bắc Kinh lập nghiệp cùng với anh ta.

 

Để sớm thực hiện ước mơ mua nhà, tôi đã bỏ thói quen tiêu tiền phóng khoáng, sống trong căn phòng thuê chật hẹp, ngày nào cũng cố gắng làm việc, cố gắng tiết kiệm tiền. Mỗi ngày, tôi đều ăn uống một cách tằn tiện.

 

Bố mẹ tôi không muốn thấy tôi chịu khổ nên đề nghị giúp chúng tôi trả tiền đặt cọc, nhưng tính Hạ Văn Viễn sĩ diện nên anh ta nhất quyết không chịu nhận. Do đó, bố mẹ tôi chỉ có thể âm thầm chu cấp cho tôi.

 

Tôi biết Hạ Văn Viễn làm kinh doanh, phải gặp khách hàng, phải ăn mặc tươm tất, còn tôi chỉ là một nhân viên văn phòng, mặc gì cũng không quan trọng.

 

Thế nên tôi dùng tiền mà bố mẹ chu cấp để mua cho anh ta những bộ quần áo có giá mấy nghìn tệ chỉ để anh ta ra ngoài một cách có thể diện. Còn bản thân tôi thì chỉ mặc những chiếc váy có giá là mấy chục tệ. 

 

Lúc đó, thực sự thì Hạ Văn Viễn rất tốt với tôi. Anh ta hứa với tôi rằng nhất định sẽ cho tôi có một cuộc sống sung sướng.

 

Khi con trai ra đời, anh ta vui mừng như một đứa trẻ, hùng hồn nói với tôi rằng sẽ yêu tôi trọn đời. Vì vậy, dù sống trong căn phòng thuê chật hẹp, tôi vẫn cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

 

Để có thể tiếp tục làm việc, sớm đạt được mục tiêu mua nhà, tôi đã để Hạ Văn Viễn đón bố mẹ ở quê lên trông con. Lương của tôi không cao cũng không thấp nhưng số tiền đó đủ cho cả gia đình chi tiêu. 

 

Dưới sự nỗ lực của cả hai, năm năm sau, chúng tôi đã mua được một căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ ở ngoài Vành đai 5, mười năm sau, chúng tôi lại sắm thêm một căn hộ lớn có ba phòng ngủ. 

 

Hai mươi năm trôi qua, cả hai đều coi như thành công trong sự nghiệp, cũng có chút của ăn của để.