Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Trần Thành cầm hoa tươi trong tay mà bước đến, tôi không thèm để ý đến Hạ Văn Viễn đang phát điên kia nữa mà bước về phía anh luôn.
Trần Thành thấy tôi bước tới thì lập tức đưa bó hoa trong tay cho tôi, cười, nói: "Anh định tạo bất ngờ cho em, ai dè bị em phát hiện ra rồi."
Linlin
Vừa nói, anh ấy lập tức quỳ một chân xuống,lấy ra một chiếc nhẫn kim cương từ túi áo mình, giơ nó ra trước mặt tôi: "Nhiễm Nhiễm, anh yêu em. Anh cầu xin em hãy lấy anh, hãy để anh chăm sóc em."
Ngay khi anh ấy cầu hôn tôi, một nhóm đồng nghiệp từ tòa nhà văn phòng ùa ra, đồng loạt nhìn tôi và Trần Thành chằm chằm.
Tôi đỏ bừng mặt, vội vàng kéo anh ấy đứng dậy: "Nhiều người nhìn thế này, ngại c.h.ế.t đi được."
"Chị Bạch, lấy anh ấy đi!" Cô bé trong nhóm của tôi hô lên.
"Quản lý Bạch, lấy anh ấy đi!" Cô bé lễ tân cũng hùa theo.
Thậm chí còn có vài chàng trai trẻ cũng không ngừng hô "Đồng ý đi, đồng ý đi!"
Thấy nhiều người như vậy, mặt tôi càng đỏ hơn: "Anh mau đứng lên đi."
"Em vẫn chưa đồng ý với anh mà."
"Em đồng ý!"
Trần Thành vui mừng mà ôm chầm lấy tôi rồi xoay vài vòng ngay tại chỗ. Tôi thấy tim mình đập thình thịch thình thịch, ngại ngùng che mặt lại.
Các đồng nghiệp trẻ tuổi đột nhiên hô lên: "Hôn một cái, hôn một cái!"
Trước mặt bao nhiêu người như vậy, tôi chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Ai ngờ người đàn ông Trần Thành này lại thật sự chụt một cái lên má tôi giữa thanh thiên bạch nhật, tiện thể đeo luôn nhẫn kim cương vào tay tôi. Tôi đỏ mặt, chạy thẳng về văn phòng.
Khi trở về, cô bé cùng nhóm còn mang theo bó hoa hồng lớn: "Chị Bạch, anh rể đúng là đỉnh của chóp, còn lãng mạn hơn cả bọn em nữa. Anh rể nói rồi: để ăn mừng thì tối nay, anh ấy sẽ mời cả nhóm mình đi ăn. Chị Bạch ơi, chúng ta phải “moi” anh rể một bữa thật đã đời nhé."
Tôi đỏ bừng mặt, cảm thấy mình thật sự giống như một cô gái bé bỏng mới lớn, lần đầu biết yêu.
Sau khi Hạ Văn Viễn chứng kiến cảnh vợ cũ được cầu hôn thì tối đó, anh ta say bí tỉ. Khi Hứa Tri Ý đón về nhà, anh ta vẫn lầm bầm: "Sao lại thành ra thế này chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đám cưới của tôi và Trần Thành được ấn định vào tháng Tám, đúng dịp nghỉ hè. Tôi vốn định chỉ mời người nhà ăn một bữa cơm đơn giản, nhưng Trần Thành không đồng ý. Anh kiên quyết mời đông đủ họ hàng, bạn bè, tổ chức cho tôi một đám cưới thật long trọng.
Trong lễ cưới, con trai tôi làm phù rể cho anh ấy, con gái anh ấy làm phù dâu cho tôi.
Mắt con trai tôi đỏ hoe. Thằng bé nói với tôi: "Mẹ, con chúc mẹ hạnh phúc."
Con gái của Trần Thành nói với tôi: "Dì Bạch, con lại có thêm một người yêu thương con nữa rồi. Cảm ơn dì đã cho con một gia đình trọn vẹn."
Không hiểu sao, lúc đó tôi khóc nức nở.
Thoáng chốc đã mười năm, Trần Thành vẫn luôn đối xử với tôi như trước, trân trọng tôi như trân trọng châu báu ngọc ngà.
Dù chúng tôi không còn trẻ nữa nhưng vẫn giữ trong mình một trái tim trẻ trung. Tôi và Trần Thành đã cùng đi khắp mọi miền đất nước, ăn đủ các món đặc sản của địa phương.
Trong suốt mười năm ấy, thỉnh thoảng, tôi lại nghe được tin tức của Hạ Văn Viễn.
Hai năm sau khi anh ta cưới Hứa Tri Ý, cha mẹ anh ta lần lượt qua đời ở quê. Đối với một Hạ Văn Viễn hiếu thảo mà nói, chuyện anh ta không thể ở bên cạnh mà phụng dưỡng cha mẹ lúc cuối đời là một “cái rào” mà anh ta không thể vượt qua. Anh ta trở nên trầm mặc, ít nói.
Năm ngoái, Hạ Văn Viễn bắt gặp Hứa Tri Ý lén lút qua lại với người đàn ông khác ngay tại nhà, tức đến mức ngất xỉu, đổ bệnh một thời gian, sau khi xuất viện thì họ lập tức ly hôn. Cũng chính năm đó, anh ta đã chuyển ra khỏi căn nhà của tôi.
Mười năm rồi mà Hứa Tri Ý vẫn không thể sinh được mụn con nào cho Hạ Văn Viễn, cũng không biết là do Hạ Văn Viễn không “được” hay Hứa Tri Ý không thể sinh.
Tại hôn lễ của con trai, tôi nhìn thấy Hạ Văn Viễn. Mới ngoài năm mươi tuổi mà tóc anh ta đã bạc trắng cả đầu, nhìn không khác gì một ông lão bảy mươi.
Anh ta nhìn thấy tôi thì có chút bất ngờ, lại có chút lúng túng: "Tiểu Nhiễm, mười năm rồi, em chẳng thay đổi gì cả."
Tôi nghĩ đến lời Trần Thành thì cười, nói: "Có lẽ là do tôi đã tìm đúng phân bò."
Sau khi tham dự hôn lễ của con trai, Hạ Văn Viễn về nhà thì nằm mơ, mơ thấy những ngày tháng anh ta và Bạch Nhiễm cùng vượt qua bao khó khăn lúc trẻ, những ngày ấy vừa khổ sở lại vừa ngọt ngào.
Khi tỉnh dậy, nhìn căn phòng trống trải, cuối cùng thì anh ta cũng rơi nước mắt của sự hối hận. Nếu như anh ta chống lại được sự cám dỗ của cô gái trẻ năm đó, liệu mọi chuyện có kết thúc theo một cách khác không?
Anh ta cứ chắc chắn rằng phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi sẽ không rời bỏ mình, nhưng thực tế chứng minh rằng anh ta đã sai, hơn nữa còn sai be bét.