Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy người đàn ông nói thế, tôi không kìm được mà bật cười: “Cảm ơn lời khen, mỗi người một gu mà anh.”

 

Tôi thấy anh ấy cứ ngồi một cách ngay ngắn, chỉnh tề mãi thì cảm thấy mệt giùm: “Anh không cần phải câu nệ như vậy, cứ thoải mái ngồi đi.”

 

“Trước đây tôi từng đi lính, đã quen rồi.”

 

Tôi không khỏi ngẩn ra. Thảo nào phong thái và khí chất của Trần Thành lại nghiêm nghị như vậy.

 

“Vợ anh mất lâu như vậy rồi, sao bây giờ anh mới nghĩ đến việc tìm người mới?”

 

“Tôi chưa gặp được người phù hợp nên cũng không tìm.”

 

“Vậy có lẽ là do anh kĩ tính quá rồi.”

 

Trần Thành nhìn tôi một cái: "Đúng là anh kĩ tính thật, anh cứ nghĩ nửa đời sau sẽ không gặp được người phù hợp nữa."

 

"Không đâu, điều kiện của anh tốt thế này, chắc chắn là anh sẽ tìm được người phù hợp mà." Tôi cười, nói, dù bản thân tôi không định hẹn hò với anh ấy nhưng vì cảm thấy người đàn ông này khá ổn nên tôi cũng không ngại khuyến khích vài câu.

 

"Em thấy anh rất tốt, vậy em có muốn hẹn hò với anh không?"

 

Nghe thấy anh nói như vậy, tôi sững người ngay tại chỗ. Không hiểu sao mà tôi lại thấy mặt mình hơi nóng.

 

Trần Thành thấy tôi không được tự nhiên thì lập tức chuyển chủ đề: "Em muốn tìm một người như thế nào?"

 

Tôi không biết phải trả lời sao vì vốn dĩ tôi chẳng muốn tìm ai cả, chỉ là nể mặt đồng nghiệp nên mới miễn cưỡng mà đến gặp.

 

"Em cũng không biết nữa."

 

"Vậy em thấy anh thế nào?"

 

Tôi hơi ngẩn ra, người đàn ông này đã để ý tôi rồi ư? "Anh mới bốn mươi lăm tuổi, có xe, có nhà, có sự nghiệp, tìm một cô gái trẻ hơn cũng được. Em bốn mươi hai tuổi rồi, không còn trẻ nữa."

 

"Theo như lời em nói thì anh bốn mươi lăm tuổi, còn già hơn em." Trần Thành đùa.

 

"Phụ nữ và đàn ông không thể so sánh được với nhau. Phụ nữ giống như hoa vậy, tốc độ tàn úa quá nhanh."

 

Rõ ràng là Trần Thành không đồng tình với lời tôi nói: "Phụ nữ là hoa, nhưng chỉ cần tìm đúng phân bò thì cô ấy sẽ không bao giờ tàn phai."

 

Nghe thấy lời mà người đàn ông nói thì có thể thấy có vẻ thô tục, nhưng tôi lại chẳng hề ghét chút nào. 

Linlin

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Hơn bốn mươi tuổi lại ly hôn, thành thật mà nói thì tôi có chút tự ti, tôi không tin là một người đàn ông sẽ để mắt đến tôi vì chính bản thân tôi. Nhưng tôi vẫn đồng ý hẹn hò với Trần Thành. 

 

Có lẽ chính vì câu nói "chỉ cần tìm đúng phân bò" của anh nên tôi muốn xem liệu anh có phải là đống phân phù hợp với mình hay không.

 

Từ khi thử hẹn hò với anh ấy, tôi không ngờ rằng anh ấy lại giống như những người trẻ tuổi: sáng sớm thì mang bữa sáng đến cho tôi, tối lại đến nhà tôi nấu cơm, mỗi dịp lễ đều tặng quà cho tôi. 

 

Một người phụ nữ đã hơn bốn mươi tuổi như tôi mà lại được anh ấy cưng chiều như một cô gái trẻ tuổi.

 

Chút tự ti của tôi dần tan biến lúc nào không hay. Tôi cảm thấy có lẽ Trần Thành thật sự là đống phân bò của đời mình.

 

Sau nửa năm hẹn hò, hôm đó, khi tôi đang nghỉ trưa thì cô bé lễ tân thông báo rằng có người tìm ở dưới lầu. 

 

Tôi đoán rằng có lẽ là Trần Thành nên hào hứng xuống dưới. Vừa ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi lập tức thấy Hạ Văn Viễn đang đi về phía mình. 

 

Tôi hỏi trong sự khó hiểu: "Anh tìm tôi?"

 

Hạ Văn Viễn gật đầu: "Em ăn cơm chưa? Anh mời em đi ăn."

 

"Ăn rồi. Có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi, tôi còn có việc phải làm."

 

"Tiểu Nhiễm, anh nhớ em."

 

Nghe thấy người đàn ông nói thế thì suýt nữa là tôi nôn ra bữa trưa vừa ăn: "Có bệnh thì đi khám đi, đừng đến đây làm người khác cảm thấy ghê tởm."

 

"Tiểu Nhiễm, dù đã ly hôn thì anh vẫn luôn coi em là người thân thiết nhất với mình.”

 

"Anh nói vậy thì có xứng đáng với cô vợ trẻ của anh không? Anh đi nhanh đi, tôi sẽ coi như anh chưa từng đến đây." 

 

Nói rồi, tôi xoay người định bỏ đi, đúng lúc đó, tôi lại thấy xe của Trần Thành đang đến.

 

"Bạn trai tôi đến rồi, anh ở đây sẽ khiến anh ấy hiểu lầm, tôi không muốn anh ấy có bất kỳ hiểu lầm nào."

 

Hạ Văn Viễn nghe thấy tôi nói như vậy thì có chút không tin nổi: "Em đã hơn bốn mươi tuổi rồi mà còn yêu đương sao? Tiểu Nhiễm, chắc chắn là người đàn ông hẹn hò với em nhắm vào tiền của em."

 

Tôi tức đến mức suýt hộc máu. Phụ nữ bốn mươi mấy tuổi thì sao chứ? Bốn mươi mấy tuổi thì không thể yêu đương, không thể theo đuổi hạnh phúc của mình nữa à?

 

Thấy tôi không nói gì, người đàn ông tiếp tục: "Tiểu Nhiễm, em tuyệt đối đừng hành động một cách nông nổi, đừng để mình vừa bị người ta lừa tiền lại còn bị người ta lừa tình. Dù sao thì em cũng không còn trẻ nữa, nếu bị lừa thì nửa đời sau của em sẽ coi như bỏ đi."