Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chúng ta còn chưa ly hôn."
"Tôi cũng còn chưa nuôi trai trẻ."
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng cạnh đó nghe thấy tôi nói vậy thì nói cho tôi nghe với âm lượng lớn: “Người chị em, giỏi lắm. Sống thì phải thoải mái như vậy!"
Tôi cười với người phụ nữ đó: "Cảm ơn người chị em."
Rất nhanh đã đến lượt chúng tôi, tôi biết Hạ Văn Viễn không dám không ly hôn với tôi, anh ta sợ tôi làm lớn chuyện, anh ta không thể để mình bị mất mặt như vậy được.
Nhìn cuốn sổ nhỏ trong tay, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau khi vẫy tay với Hạ Văn Viễn, tôi lái xe riêng về thẳng nhà. Về đến nhà, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, mẹ chồng tôi thấy tôi dọn đồ thì đi đến: "Tiểu Nhiễm, con dọn dẹp mấy thứ này làm gì vậy?"
"Nhiều đồ cũ rồi nên thay cái mới thôi ạ."
"Ôi chao, sao lại không biết sống tiết kiệm gì cả, con không cần thì đưa cho mẹ. Mẹ gửi về quê cho họ hàng được không, họ không chê đâu."
Tôi nghĩ thì thấy cũng đúng, vứt đi thì quả thực hơi phí, tận dụng lại cũng tốt. Thế nên dưới sự giúp đỡ của mẹ chồng, tôi nhanh chóng dọn dẹp xong những thứ thuộc về tôi trong tủ quần áo.
Nhìn chiếc tủ quần áo trống không, mẹ Hạ Văn Viễn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không biết không đúng ở chỗ nào: "Tiểu Nhiễm, con cho người khác hết rồi thì con mặc gì?"
"Mua đồ mới ạ."
"Thế thì cũng không biết sống tiết kiệm gì cả."
Tôi cười mà không nói. Người lớn tuổi như họ từng trải qua khó khăn nên khó lòng chấp nhận cách tiêu xài hào phóng của tôi. Nhưng hai ông bà đều là người tốt nên tôi không nói với họ rằng tôi và con trai họ đã ly hôn rồi.
Buổi tối, tôi làm một bữa thật thịnh soạn. Hạ Văn Viễn không về, tôi biết anh ta không dám về. Có lẽ anh ta nghĩ rằng hôm nay, tôi sẽ công bố tin ly hôn với anh ta trên bàn ăn. Chắc anh ta sợ đối mặt với cảnh tượng đó.
"Mẹ, mẹ đúng là quá tuyệt vời, toàn là món con thích ăn." Con trai nhìn bàn ăn thịnh soạn đầy ắp những món mà mình thích thì nói với thái độ vui vẻ.
"Vậy con ăn nhiều vào."
"Tiểu Nhiễm, hôm nay con làm sao vậy, chỉ có bốn người ăn cơm thì làm mười mấy món làm gì, phí quá." Bà cụ nói với vẻ có phần không vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Linlin
Ông cụ không nói gì, nhưng từ thần sắc của ông thì cũng có thể thấy là ông không hài lòng.
“Sau này, con sẽ không làm nhiều như vậy nữa.” Tôi nói theo lời hai người họ.
Sau này, tôi sẽ rời khỏi căn nhà này, bữa ăn này cũng là bữa cuối cùng mà tôi nấu cho họ.
Khi con trai xoa xoa cái bụng tròn vo và đặt đũa xuống, tôi mới mở lời: “Con trai, nếu bố mẹ ly hôn thì con sẽ ở với bố hay ở với mẹ?”
Con trai nghe thấy tôi hỏi vậy thì không chút nghĩ ngợi mà trả lời: “Đương nhiên là ở với mẹ rồi.”
Tôi đỏ hoe mắt, hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì trong nhà này, chỉ có con có huyết thống gần gũi nhất với mẹ, là m.á.u mủ ruột thịt do mẹ sinh ra. Nếu mẹ thực sự ly hôn với bố thì đương nhiên là con phải đi theo mẹ rồi.”
Nghe thấy con trai nói như vậy thì bỗng chốc, trái tim trống rỗng của tôi được lấp đầy.
“Tiểu Nhiễm, có thể tùy tiện nói về chuyện ly hôn sao?” Ông cụ có chút không vui vì lời con trai tôi nói.
“Đúng đấy, con và Tiểu Viễn kết hôn đã hai mươi năm rồi, cũng không còn trẻ nữa, sao còn cứ như bọn trẻ con mà động một tí là nói về chuyện ly hôn thế? Tiểu Viễn nhà bố mẹ tốt với con biết bao nhiêu, sau này, con đừng nói bậy nữa.”
Tôi hoàn toàn không để tâm đến lời nói của hai người già. Người vùng Tây Bắc trọng nam khinh nữ, cưng chiều con trai, tôi cũng nhờ vậy mà được hưởng lây. Tuy hai người già luôn nói rằng tôi không biết quán xuyến việc nhà, nhưng họ vẫn không tệ với tôi.
“Bố, mẹ, hai người nhớ uống thuốc đúng giờ nhé, thuốc đó không được dùng một cách ngắt quãng. Uống hết thuốc thì đến bệnh xá khu phố để tìm bác sĩ Lý, nhờ ông ấy kê thêm thuốc cho.”
“Tiểu Nhiễm, hôm nay con sao lạ vậy. Bố mẹ nào có quen bác sĩ Lý, chẳng phải lần nào cũng là do con đi lấy thuốc về sao. Khi nào uống hết thì mẹ sẽ nói với con, con lại đi lấy.”
Tôi cười cười, không nói gì, duyên mẹ chồng nàng dâu đến đây là hết rồi. Tôi mặc kệ bàn ăn bừa bộn, quay về phòng kéo theo chiếc vali đã sắp xếp xong mà đi thẳng ra phòng khách luôn.
Con trai thấy tôi kéo vali thì lập tức nhận ra có chuyện không ổn: “Mẹ, mẹ định đi đâu vậy?”
“Mẹ đi công tác, con đưa mẹ đi nhé.”