Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Con trai thở phào nhẹ nhõm, xách hành lý giúp tôi: “Mẹ, đã mấy năm rồi mẹ không đi công tác nhỉ, sao tự nhiên công ty lại cử mẹ đi công tác vậy?”

 

Khi xuống đến dưới tòa nhà khu chung cư, tôi mới nghiêm túc nói: “Con trai, thật ra mẹ và bố đã ly hôn rồi. Lời mà con vừa nói có còn được tính không?”

 

Con trai có chút không dám tin: “Mẹ, có phải mẹ đang lừa con không?”

 

Tôi lấy ra tấm giấy chứng nhận ly hôn vừa mới ra lò: “Một năm trước,  mẹ đã muốn ly hôn rồi, nhưng để con có thể yên tâm mà ôn thi Đại học, mẹ đã nhịn trong một năm. Giờ con đã thi Đại học xong, mẹ cũng không còn vướng bận gì nữa.”

Linlin

 

“Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Con trai, đây là chuyện của mẹ và bố con, con không cần phải lo lắng, con chỉ cần vô lo vô nghĩ mà đi học Đại học là được. Mẹ biết bây giờ có thể là con không chấp nhận được chuyện này, nhưng con phải tin rằng mẹ yêu con.”

 

“Con không tin, mẹ lừa con. Mẹ và bố đã kết hôn bao nhiêu năm, tình cảm giữa hai người tốt như vậy, sao lại ly hôn chứ? Con phải hỏi bố rốt cuộc là chuyện gì.” Nói rồi, thằng bé gọi điện cho Hạ Văn Viễn.

 

Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới có người nghe máy: “Con trai, có chuyện gì vậy?”

 

“Bố, mẹ con nói ;à bố mẹ ly hôn rồi, có thật là vậy không ạ?”

 

Người ở đầu dây bên kia im lặng một thoáng: “Là thật.”

 

“Tại sao?” Con trai tôi gào thét chất vấn.

 

Tôi nghe thấy tiếng của một người phụ nữ từ trong điện thoại: “A Viễn, em đói rồi.”

 

Đương nhiên là con trai cũng nghe thấy, nhưng thằng bé vẫn không cam lòng: “Bố nói cho con biết nguyên nhân đi?”

 

“Con trai, đây là chuyện của người lớn, con đừng quan tâm. Bố còn có việc, có gì thì đợi bố về nhà rồi nói chuyện.”

 

Tôi thấy con trai thất thần thì trong lòng có chút nghẹn lại: “Mẹ sẽ về căn nhà cũ mà ở, con có muốn qua đó với mẹ không?”

 

Con trai không để ý đến tôi mà chạy đi thật xa. Tôi kìm nén cơn đau trong lòng, lái xe trở về căn nhà đầu tiên mà chúng tôi đã mua. 

 

Căn nhà có hơi bừa bộn, tôi lười dọn dẹp, đi ra ngoài tìm một khách sạn và đặt một phòng Tổng thống luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Khi còn trẻ, vì không có tiền nên tôi đã phải tằn tiện. Sau này, cuộc sống khá giả hơn, vì người già nói là phải tiết kiệm nên tôi lại tiếp tục tằn tiện. 

 

Tôi cảm thấy hai mươi năm hôn nhân đó đã trôi qua trong sự tằn tiện. Sau khi ly hôn, cũng có thể thấy là tôi có chút tài sản, tôi muốn bù đắp cho hai mươi năm đã mất của mình.

 

Chiều ngày hôm sau, sau khi tan làm, tôi đến viện thẩm mỹ, đăng ký một thẻ hội viên làm đẹp năm với giá hơn mười nghìn. Rồi tôi lại đến phòng tập gym, thuê một huấn luyện viên riêng vạm vỡ, khỏe mạnh.

 

 Nói tôi tiêu dùng với tâm lý trả đũa cũng được, nói tôi muốn bù đắp hai mươi năm mà mình bị thiếu thốn cũng được, tóm lại, chỉ sau vài ngày, tôi đã tiêu hết gần trăm nghìn. Có hai căn nhà, tài sản trị giá hàng triệu nên bây giờ tôi không thiếu tiền.

 

Con trai vẫn chưa đến tìm tôi. Tôi biết rằng thằng bé không thể chấp nhận được việc gia đình vốn đang hạnh phúc bỗng chốc tan nát. 

 

Nhưng tôi vẫn nhắn tin cho nó mỗi ngày, và nó cũng trả lời tôi. Chỉ cần chắc chắn là nó không sao thì tôi sẽ yên tâm.

 

Bố mẹ Hạ Văn Viễn vẫn thường xuyên nhắn WeChat hỏi tôi là khi nào thì đi công tác về, tôi đều không trả lời tin nhắn của họ. 

 

Tôi thấy hơi buồn cười. Người đàn ông này thật là, đến bây giờ mà anh ta vẫn chưa nói cho bố mẹ mình biết chuyện chúng tôi đã ly hôn.

 

Thoáng cái đã hai tháng trôi qua. 

 

“Mẹ, mẹ có thể đưa con đi học được không?”

 

“Đương nhiên rồi, mẹ không thể bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng như khi con trai mẹ vào Đại học được.”

 

Khi tôi đeo kính râm, mặc một chiếc váy liền màu đỏ mà xuất hiện trước mặt con trai, thằng bé không dám tin mà trợn tròn mắt: “Mẹ, mẹ thật đẹp khi mặc thế này.”

 

Trong mấy tháng nay, ngày nào, tôi cũng đi tập gym và làm đẹp, không chỉ da dẻ của tôi tốt hơn mà vóc dáng của tôi cũng được cải thiện đáng kể. 

 

Không phải lo lắng chuyện gia đình, không phải bận tâm việc chồng ngoại tình, tâm lý cũng tốt hơn nên trông tôi cũng trẻ ra rất nhiều.

 

“Vẫn là con trai của mẹ biết cách nói chuyện nhất. Đi thôi, chúng ta đến trường.” 

 

Trường của con trai tôi ở Thiên Tân, tôi quyết định lái xe đưa nó đi.