Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Chồng đi công tác xa hứa mang quà về cho tôi. 

Nào ngờ món quà đó là con babi three người thật g iá thật. 

Tốt thôi. Vậy thì tôi cũng có quà cho anh ta!

1.

Tiếu Tiếu khẽ hít một hơi thật sâu, mùi hoa ly trên bàn ăn thoang thoảng dễ chịu. Cô ngắm nhìn bữa tối thịnh soạn đã chuẩn bị, từ món sườn xào chua ngọt Chu Diên thích đến món canh thập cẩm mẹ chồng thường nấu. Cô tỉ mỉ chỉnh lại chiếc nĩa bạc, mỉm cười hài lòng. Chiếc váy maxi màu be nhạt cô đang mặc là kiểu Chu Diên từng khen cô mặc đẹp. Mái tóc dài được búi cao gọn gàng, phơi bày chiếc cổ trắng ngần mảnh mai.

Đã hai năm rồi. Hai năm anh ấy đi công tác xa. Cô nhớ từng ngày, từng giờ. Cái vỏ bọc "vợ hiền" này... cô đã quen rồi. Vì Chu Diên. Chỉ cần anh ấy về, mọi thứ sẽ lại như xưa thôi.

"Cạch."

Tiếng cửa mở, không phải Chu Diên. Minh, đàn em thân cận nhất của cô, bước vào, dáng vẻ hơi lúng túng. Hắn nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt phức tạp.

- Chị Tiếu Tiếu... chị vẫn mặc cái này à?

- Ừ. Chu Diên thích. - Cô đáp, nụ cười vẫn chưa tắt. - Sao em lại ở đây? Có chuyện gì à?

- Em... có chuyện muốn báo chị. - Minh ngập ngừng, đảo mắt nhìn quanh căn hộ sang trọng, xa lạ với thế giới thường ngày của hắn. Hắn hắng giọng. - Anh rể đã về rồi.

Tim Tiếu Tiếu đập mạnh một nhịp. Vui mừng, xen lẫn hồi hộp.

- Thật sao? Sao anh ấy không nói trước?

- Anh ấy... à...

Minh càng tỏ vẻ khó nói, khiến nụ cười trên môi Tiếu Tiếu hơi cứng lại.

- Có chuyện gì? - Giọng cô hơi trầm xuống, ánh mắt bắt đầu sắc lại theo bản năng.

- Chị ơi... anh rể về... nhưng còn mang theo... món quà.

Cái cách hắn nhấn mạnh từ "món quà" khiến Tiếu Tiếu cảm thấy lạnh sống lưng. Cô vừa định hỏi rõ thì điện thoại đổ chuông. Tên "Ông xã yêu" hiện lên màn hình.

Cô ngần ngừ một lát rồi bắt máy, cố gắng giữ giọng dịu dàng.

- Anh Diên à? Anh về rồi sao không báo em?

- Tiếu Tiếu à! Anh về rồi đây! - Giọng Chu Diên vang lên, nghe có vẻ vui vẻ quá mức, giả tạo đến khó chịu. - Em xuống sảnh đón anh đi! Nhanh nhé, anh còn mang theo một người bạn đặc biệt muốn giới thiệu với em!

- Bạn đặc biệt? Ai vậy anh? - Tiếu Tiếu hỏi, cảm giác bất an càng rõ rệt.

- Rồi em sẽ biết! Xuống nhanh nào!

Anh ta không cho cô cơ hội hỏi thêm, dập máy cái rụp. Tiếu Tiếu nhìn màn hình điện thoại tối đen, lông mày khẽ nhíu lại. Minh vẫn đứng đó, vẻ mặt nặng trĩu.

- Chị ơi... - Hắn định nói gì đó.

- Em ở đây trông nhà giúp chị. - Tiếu Tiếu ngắt lời, giọng đã mang theo một tia lạnh lẽo. - Chuẩn bị sẵn xe đi. Chị xuống sảnh.

Cô không chờ Minh trả lời, quay người bước nhanh ra cửa. Bước chân cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào. Cô đi qua Minh, chỉ để lại một câu nói khẽ nhưng đầy uy lực:

- Nhớ lời chị.

Minh rùng mình, cúi đầu:

- Rõ, chị đại.

...

Sảnh chung cư sang trọng, Tiếu Tiếu đứng chờ, trái tim đập thình thịch. Hồi hộp xen lẫn lo lắng. Cô nhìn thấy Chu Diên bước ra từ thang máy. Anh ấy vẫn vậy, bộ vest lịch lãm, gương mặt điển trai. Nhưng bên cạnh anh... là một cô gái. Rất trẻ. Mặc chiếc váy ngắn màu hồng pastel, mái tóc xoăn nhẹ, trông ngây thơ và yếu đuối. Tay cô ta khoác chặt lấy cánh tay Chu Diên, đầu hơi nghiêng tựa vào vai anh. Nụ cười trên môi cô ta... quá ngọt ngào, quá giả tạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tim Tiếu Tiếu như bị ai bóp nghẹt. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nở một nụ cười gượng gạo.

😁

- Anh Diên...

Chu Diên nhìn thấy cô, nụ cười trên môi hơi cứng lại, ánh mắt thoáng vẻ lúng túng.

- Tiếu Tiếu! Em xuống rồi à! Giới thiệu với em, đây là Lý Vy. Bạn đồng hành của anh suốt chuyến đi vừa rồi. Cô ấy đã giúp anh rất nhiều.

Lý Vy buông tay Chu Diên ra, bước lên một bước, mỉm cười với Tiếu Tiếu. Nụ cười đó... như đóa trà xanh mới nở, nhìn thì ngây thơ nhưng ẩn chứa gai nhọn.

- Chào chị Tiếu Tiếu. Em là Lý Vy. Anh Diên kể về chị nhiều lắm! Chị thật là dịu dàng và đảm đang!

Cái cách cô ta nói tên Chu Diên, "Anh Diên", quá đỗi thân mật. Và cái cách cô ta khen cô "dịu dàng và đảm đang"... nghe như một lời chế giễu.

Tiếu Tiếu siết chặt tay, cố không để lộ cảm xúc.

- Chào cô Lý Vy. Mời hai người lên nhà. Bữa tối đã chuẩn bị xong rồi.

Cô xoay người bước đi, không chờ hai người kia. Cái cảm giác bị bỏ rơi, bị coi thường này... thật quen thuộc, nhưng lần này, nó đau hơn gấp bội.

Khi cả ba lên đến căn hộ, Lý Vy đi trước, nhìn ngó xung quanh như thể đây là nhà của cô ta.

- Ồ, nhà anh Diên đẹp thật đấy! Nhưng hơi... hơi cổ điển nhỉ? Cái rèm này, màu sắc không hợp với sofa lắm chị ạ. À, chị Tiếu Tiếu, chị dùng cái tạp dề này á? Trông cũ quá. Em thấy loại tạp dề hoa nhí đáng yêu hơn nhiều!

Cô ta cứ thao thao bất tuyệt, nhận xét về mọi thứ, từ cách trang trí đến đồ dùng trong nhà. Mỗi lời nói đều cố ý ám chỉ sự "lỗi thời", sự "khác biệt" giữa cô ta và Tiếu Tiếu. Chu Diên đi sau, chỉ cười trừ, thỉnh thoảng liếc nhìn Tiếu Tiếu rồi lại lảng đi. Anh ta không nói một lời nào để bảo vệ cô, hay ít nhất là ngăn Lý Vy lại.

Tại bàn ăn, không khí càng lúc càng căng thẳng. Bữa tối thịnh soạn Tiếu Tiếu dày công chuẩn bị bị lu mờ bởi những câu chuyện của Lý Vy.

- Anh Diên này, anh nhớ lần mình đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ không? Anh bị ngã sưng cả chân, em phải chăm sóc anh cả tuần đấy!

- Anh Diên còn nấu cơm cho em cơ! Anh ấy nấu món Ý ngon lắm, không ngờ anh ấy đảm đang thế!

- À, có lần em bị ốm, anh Diên thức trắng đêm ở bệnh viện với em đấy chị ạ. Chị biết không, anh ấy dịu dàng lắm luôn!

Lý Vy cứ xoay quanh Chu Diên, mỗi câu chuyện đều cố ý nhấn mạnh sự thân mật, sự gắn bó của hai người khi ở nước ngoài. Chu Diên thỉnh thoảng phụ họa bằng một nụ cười gượng gạo hoặc một câu nói lấp lửng. Anh ta hoàn toàn phớt lờ Tiếu Tiếu đang ngồi đối diện, gương mặt lạnh như tiền.

Tiếu Tiếu không nói gì, chỉ yên lặng ăn, nhưng mỗi miếng thức ăn dường như đều hóa thành cát sạn trong miệng. Cô nhìn Chu Diên, nhìn ánh mắt lảng tránh của anh ta, nhìn nụ cười như cầu hòa nhưng đầy hèn nhát đó. Nỗi đau trong tim trộn lẫn với sự phẫn nộ.

Đến cuối bữa ăn, Lý Vy đột nhiên lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

- À, suýt quên mất! Đây là quà anh Diên nhờ em mua cho chị đấy! Em chọn kỹ lắm đó nha!

Cô ta đưa chiếc hộp cho Tiếu Tiếu với vẻ mặt ban ơn. Tiếu Tiếu mở ra. Bên trong là một chiếc khăn lụa mỏng, màu tím nhạt, chất liệu thô ráp, kiểu dáng lỗi thời. Rẻ tiền và xấu xí. Hoàn toàn không phải thứ cô thích. Chiếc khăn này... như một sự sỉ nhục.

- Cảm ơn cô. - Tiếu Tiếu khẽ nói, giọng không chút cảm xúc.

- Chị thích không? - Lý Vy hỏi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và tự mãn.

- Cũng được.

Tiếu Tiếu đặt chiếc hộp xuống, không nhìn nữa.

Chu Diên ho nhẹ, đánh tan bầu không khí ngột ngạt. Anh ta nhìn Tiếu Tiếu, rồi lại nhìn Lý Vy, ánh mắt lúng túng đến đáng ghét.

- À... Tiếu Tiếu này... Lý Vy... cô ấy sẽ ở lại đây một thời gian nhé. Phòng khách còn trống mà. Cô ấy... tiện đường ở đây một thời gian.

Anh ta nói, như thể Lý Vy chỉ là một người bạn đi ngang qua và ghé tạm. Nhưng Lý Vy lại nhìn Tiếu Tiếu với ánh mắt thách thức, một nụ cười đắc thắng thoáng qua.

Câu nói đó... như gáo nước lạnh dội thẳng vào Tiếu Tiếu. Món quà. Người bạn đặc biệt. Ở lại đây một thời gian. Quá rõ ràng rồi.

Tiếu Tiếu ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Diên. Ánh mắt dịu dàng ban nãy hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một tia lạnh lẽo, sắc bén, như lưỡi d.a.o vừa được mài giũa. Cô nhìn Lý Vy, nhìn vẻ đắc thắng trên gương mặt cô ta. Bữa cơm gia đình này... thật lố bịch.

Cô không nói gì nữa. Chỉ lặng lẽ đứng dậy. Ánh mắt cô quét qua Chu Diên và Lý Vy lần cuối, đầy ẩn ý.

"Món quà ư?" Cô tự hỏi. "Được lắm. Để xem ai mới là người nhận được 'món quà' bất ngờ nhất."