Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếu Tiếu không nói thêm lời nào sau câu thông báo của Chu Diên. Cô lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng làm việc của mình. Cửa đóng sầm lại, cắt đứt không khí ngột ngạt phía ngoài. Cô đi thẳng đến bàn, vơ lấy chiếc khăn lụa tím rẻ tiền Lý Vy tặng, xé toạc nó ra từng mảnh nhỏ rồi ném vào thùng rác.

Cô nhìn vào gương. Khuôn mặt vẫn còn đó vẻ dịu dàng giả tạo. Ánh mắt lại là sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô cởi bỏ chiếc váy maxi màu be, gấp gọn ghàng cất vào sâu trong tủ. Thay vào đó là bộ đồ đen ôm sát, thoải mái cho hoạt động. Đôi bốt chiến đấu quen thuộc được xỏ vào chân. Cảm giác mạnh mẽ, dứt khoát từ đôi bốt truyền lên, như đánh thức con người thật của cô sau hai năm ngủ vùi.

Cô cầm điện thoại, ngón tay lướt nhanh tìm số của Minh.

- Chị đây. - Giọng cô trầm khàn, lạnh băng. - Xe và người. Mười phút nữa dưới sảnh. Có gì chị sẽ nhắn sau. Cẩn thận.

- Rõ, chị đại! - Đầu dây bên kia đáp lại đầy kính cẩn.

Tiếu Tiếu cúp máy. Cô đi đến phòng con trai. Tiểu Cường đang ngủ say trên giường nhỏ. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, vuốt ve mái tóc mềm của con. Ánh mắt sắt đá ban nãy giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng và yêu thương vô bờ bến.

- Tiểu Cường à. - Cô khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai mẹ con nghe thấy. - Mẹ con mình đi chơi xa một thời gian nhé. Chỉ hai mẹ con mình thôi. Sẽ rất vui.

Tiểu Cường cựa mình trong giấc ngủ, khẽ gọi: "Mẹ ơi..."

- Ngoan nào. Có mẹ ở đây. - Cô hôn nhẹ lên trán con, ôm con vào lòng. Cảm giác ấm áp, nhỏ bé này là tất cả những gì cô cần bảo vệ. Vì con, cái vỏ bọc kia có thể vứt bỏ. Vì con, cô có thể làm tất cả.

Cô bế Tiểu Cường vẫn còn ngái ngủ, đi ra phòng khách.

Chu Diên và Lý Vy đã ngồi trên sofa. Lý Vy mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu trắng... trông rất giống bộ váy ngủ yêu thích của cô. Cô ta ngồi nép sát vào Chu Diên, vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt đầy khiêu khích.

Chu Diên nhìn thấy Tiếu Tiếu trong bộ đồ đen, bế Tiểu Cường, vẻ mặt anh ta lập tức thay đổi. Từ lúng túng sang khó chịu, rồi hơi cau mày lại.

- Tiếu Tiếu? Em mặc cái gì vậy? Sao lại bế Tiểu Cường giữa đêm thế này?

Tiếu Tiếu đứng đối diện họ, không lại gần. Ánh mắt cô như tia laser, sắc bén, đầy uy lực.

- Chu Diên. Anh giải thích đi. Cô ta là ai? Và tại sao lại mặc đồ của tôi, ngồi ở đây như thể đây là nhà của cô ta?

Giọng cô không lớn, nhưng đủ lạnh để khiến không khí trong phòng đông lại.

Chu Diên hắng giọng, cố gắng giữ bình tĩnh.

- Em nói gì lạ vậy? Lý Vy anh đã nói rồi, là bạn đồng hành. Cô ấy... ừm...

- Bạn đồng hành? - Tiếu Tiếu nhếch mép. - Cái loại bạn đồng hành ngủ chung, dùng chung đồ, công khai ôm ấp trước mặt vợ con anh? Chu Diên, anh coi tôi là kẻ ngốc sao? Hay anh nghĩ hai năm tôi vắng mặt, tôi mất hết khả năng nhìn nhận vấn đề rồi?

- Chị Tiếu Tiếu... chị hiểu lầm rồi... - Lý Vy lên tiếng, giọng nói ủy khuất, ánh mắt rơm rớm nước. - Em và anh Diên... chỉ là bạn bè thôi mà. Em ở đây tạm vì có chút việc... Chị đừng nói vậy làm anh Diên khó xử.

Cô ta vừa nói vừa khẽ siết lấy cánh tay Chu Diên, ra vẻ đáng thương.

Tiếu Tiếu bật cười lạnh. Một nụ cười đầy khinh miệt, như nhìn vào thứ rác rưởi.

- Hiểu lầm? Cô Lý Vy, cô diễn tệ quá. Ngay cả cái kiểu giả vờ yếu đuối, giả vờ ngây thơ này... tôi cũng đã thấy hàng trăm, hàng nghìn lần rồi. Nhàm chán.

Ánh mắt cô chuyển sang Chu Diên, đầy thẳng thừng.

😁

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

- Chu Diên. Đừng né tránh nữa. Thừa nhận đi. Anh dẫn nhân tình về nhà. Về căn nhà của vợ con anh. Về căn nhà mà tôi đã phải diễn cái vai "vợ hiền" để chiều lòng anh.

Chu Diên cứng họng. Anh ta lảng mắt đi, không dám nhìn vào mắt cô.

- Tiếu Tiếu... em đừng nói khó nghe vậy. Anh... anh biết em ở nhà cũng vất vả... nhưng anh ở ngoài cũng áp lực lắm... Em không quan tâm anh nhiều như trước...

- Không quan tâm? - Tiếu Tiếu cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng. - Anh nói tôi không quan tâm anh? Anh nghĩ tôi vì cái gì mà phải sống hai thân phận? Anh nghĩ tôi vì cái gì mà phải giả vờ hiền lành, dịu dàng để không làm anh sợ hãi? Hai năm qua, tôi đã thu mình lại, đã cố gắng trở thành người anh muốn, chỉ vì cái gia đình này! Còn anh? Anh mang "món quà" về nhà để "đền đáp" tôi sao?

Cô tiến lên một bước, ánh mắt sắc như d.a.o cắm thẳng vào Chu Diên.

- Chu Diên. Anh đã vượt quá giới hạn rồi. Tôi có thể chấp nhận anh hèn nhát, chấp nhận anh bất tài, thậm chí chấp nhận anh có chút mờ ám bên ngoài. Nhưng mang cô ta về đây? Đưa con rắn độc này vào nhà của tôi? Không có cửa đâu.

Lý Vy hơi giật mình trước khí chất đột ngột bộc lộ của Tiếu Tiếu. Cô ta không còn vẻ ngây thơ nữa, thay vào đó là sự khó chịu và tức tối.

- Chị Tiếu Tiếu! Chị nói ai là rắn độc hả?! Em chỉ là...

- Cô câm miệng đi. - Tiếu Tiếu lạnh lùng cắt ngang lời Lý Vy, thậm chí không thèm nhìn cô ta. - Tôi không có hứng nói chuyện với kẻ thứ ba. Đặc biệt là loại trà xanh hạ cấp như cô.

Lý Vy cứng họng. Cô ta chưa từng thấy ai dám nói thẳng vào mặt cô ta như vậy. Vẻ mặt cô ta vặn vẹo vì tức tối.

Tiếu Tiếu nhìn Chu Diên lần cuối.

- Tôi sẽ đi. Mang Tiểu Cường đi cùng. Anh muốn gì cũng được. Tài sản, danh tiếng... tôi không quan tâm. Trừ con trai tôi.

- Không được! - Chu Diên bất ngờ hét lên. - Tiểu Cường là con của anh! Em không có quyền mang thằng bé đi!

- Đúng vậy! - Lý Vy xen vào, giọng the thé. - Sao chị có thể ích kỷ như vậy?!

Tiếu Tiếu quay sang Lý Vy, ánh mắt sắc như muốn xuyên thủng cô ta. Một cái lườm đầy uy h.i.ế.p khiến Lý Vy rùng mình, cổ họng như nghẹn lại, không dám nói thêm lời nào.

Tiếu Tiếu nhìn Chu Diên.

- Anh chỉ vừa mới biết đến sự tồn tại của con trai mình hai năm gần đây thôi, Chu Diên ạ. Trong khi tôi đã một mình chăm sóc thằng bé từ khi nó còn đỏ hỏn. Quyền? Anh nói quyền sao? Quyền của tôi lớn hơn quyền của anh nhiều lắm.

Cô siết nhẹ tay Tiểu Cường.

- Tôi đi đây. Sẽ không làm phiền không gian 'ấm cúng' của hai người nữa.

Cô dắt tay Tiểu Cường, bước ngang qua Chu Diên. Lướt qua người đàn ông đã từng là tất cả của cô. Ngay lúc đi qua, cô khẽ dừng lại, chỉ đủ cho Chu Diên nghe thấy. Giọng cô trở lại vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.

- Chu Diên. Anh sẽ phải hối hận.

Cô không ngoảnh đầu nhìn lại, bước đi dứt khoát. Dưới sảnh, chiếc vali nhỏ được Minh chuẩn bị đã đặt sẵn. Minh đứng cạnh chiếc xe đen không biển số, vẻ mặt nghiêm trọng. Hắn nhìn thấy Tiếu Tiếu bước ra, không còn là "bà nội trợ" yếu đuối ban nãy. Cô bế Tiểu Cường, sải bước nhanh về phía hắn, khí chất ngùn ngụt.

- Chị đại. - Minh khẽ cúi đầu.

Tiếu Tiếu gật đầu. Cô và Tiểu Cường lên xe. Minh ngồi vào ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu. Anh thấy vẻ mặt lạnh lùng, kiên định của người phụ nữ ngồi phía sau. Chị đại đã trở lại rồi.

Tiếu Tiếu ôm chặt Tiểu Cường trong lòng, tựa đầu vào cửa sổ xe. Nhìn những ánh đèn đêm lướt qua. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự tức giận và quyết tâm đã lấn át tất cả. Cô không chỉ rời khỏi căn nhà đó. Cô đang quay về 'vương quốc' của mình. Để chuẩn bị cho màn 'vả mặt' sẽ khiến Chu Diên và Lý Vy không bao giờ quên.