Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe đen lướt nhẹ vào cổng khu biệt thự, những người bảo vệ cúi đầu chào đồng loạt. Tiếu Tiếu bước xuống xe, bế Tiểu Cường đang dụi mắt ngái ngủ. Ngay lập tức, hàng chục người đàn ông mặc đồ đen xếp thành hai hàng, kính cẩn cúi đầu, đồng thanh hô vang:

- Chị đại!

Tiểu Cường giật mình, vùi mặt vào vai mẹ. Tiếu Tiếu vỗ nhẹ lưng con, ánh mắt quét qua một lượt. Khí chất uy nghiêm, lạnh lẽo bao trùm lấy cô, khác xa với người phụ nữ dịu dàng e ấp vài giờ trước. Minh đi bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc.

- Chị về rồi.

- Ừ. - Cô đáp, giọng trầm khàn nhưng đầy nội lực. - Vào trong đi.

Minh mở cửa chính. Bên trong biệt thự không lộng lẫy khoa trương như căn hộ chung cư, nhưng toát lên vẻ vững chắc, tinh tế và đầy quyền lực ngầm. Tiếu Tiếu giao Tiểu Cường cho v.ú nuôi, dặn dò chăm sóc chu đáo rồi đi thẳng vào phòng làm việc.

Căn phòng rộng rãi với chiếc bàn làm việc lớn làm bằng gỗ sẫm màu. Trên bàn không có hoa tươi hay đồ trang trí lặt vặt, chỉ có một chiếc máy tính màn hình lớn, vài tập tài liệu gọn gàng và một khung ảnh. Trong khung ảnh là Tiểu Cường đang cười rạng rỡ.

Tiếu Tiếu ngồi xuống ghế, ngả lưng ra sau. Cô hít sâu, cảm nhận mùi gỗ và mực in quen thuộc. Đây mới là thế giới của cô. Nơi cô làm chủ.

Minh và vài người cốt cán khác đứng đối diện bàn làm việc.

- Tình hình thế nào? - Cô hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh.

- Mọi thứ vẫn ổn, chị đại. Mấy dự án mới đều đang tiến triển tốt. Chỉ là... - Minh ngập ngừng nhìn cô. - Chị... về rồi sao?

- Chứ sao? - Tiếu Tiếu nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo lướt qua. - Ở lại đó làm "vợ hiền" nữa à? Không đời nào.

Cô nhìn thẳng vào mắt Minh.

- Anh đã thấy rồi đấy. Bộ dạng của tôi khi diễn kịch. Đáng thương lắm đúng không? Nhưng vở kịch kết thúc rồi.

Minh cúi đầu, vẻ mặt đầy tôn kính.

- Chị đại lúc nào cũng là chị đại. Bọn em chỉ lo... chị vì tình cảm mà quên đi...

- Quên đi? - Tiếu Tiếu ngắt lời. - Tôi không quên gì cả. Chỉ là tôi đã nhầm. Nhầm về con người đó. Nhưng không sao. Sai thì sửa. Đắt giá một chút thôi.

Cô gõ ngón tay lên mặt bàn.

- Ngồi xuống đi. Có việc cho các anh đây.

Mấy người ngồi xuống. Tiếu Tiếu đặt hai tay lên bàn, ánh mắt sắc như d.a.o cắm vào từng người.

- Minh. Anh cho người kiểm tra toàn bộ thông tin về Chu Diên. Tài chính, công việc, các mối quan hệ mờ ám, mọi thứ. Đặc biệt là hai năm ở nước ngoài. Anh ta sống với ai, tiền ở đâu ra để bao dưỡng 'bạn đồng hành' đó. Tôi muốn biết hết. Càng chi tiết càng tốt.

- Rõ.

- Lâm. Anh kiểm tra tất cả các giấy tờ pháp lý về hôn nhân của tôi và Chu Diên. Quyền nuôi con. Tài sản chung. Đảm bảo thằng bé Tiểu Cường thuộc về tôi hoàn toàn. Không có bất kỳ sơ hở nào để hắn có thể tranh giành. Chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ ly hôn.

- Rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

- Còn các anh. - Cô nhìn những người còn lại. - Tôi muốn đánh vào điểm yếu nhất của Chu Diên. Công việc. Danh tiếng. Hắn ta sĩ diện, lại phụ thuộc vào công ty gia đình. Dùng mạng lưới của chúng ta. Gây áp lực lên công ty hắn. Từ từ thôi. Nhỏ giọt. Để hắn cảm thấy như đang bị siết cổ mà không biết ai làm.

- Rõ, chị đại!

Minh lên tiếng.

- Em đã cho người lan truyền tin đồn rồi, chị đại. Nhắm vào giới làm ăn mà anh ta hay tiếp xúc. Kiểu như 'nghe đồn là...' hoặc 'bạn tôi làm cùng công ty thấy bảo...' Về việc anh ta mang nhân tình về nhà. Mấy người đó sĩ diện, nghe vậy cũng khó chịu.

- Tốt. - Tiếu Tiếu hài lòng gật đầu. - Cứ thế mà làm. Nhớ, không được để lộ ra nguồn gốc. Phải thật tự nhiên.

Một trong những người khác lên tiếng:

- Chị đại, đã có phản ứng đầu tiên rồi. Sáng nay Chu Diên liên tục nhận điện thoại. Từ đồng nghiệp cũ, từ đối tác làm ăn. Họ gọi 'hỏi thăm' kiểu ẩn ý lắm. Anh ta có vẻ bối rối. Nghe nói còn quát mắng Lý Vy nữa.

Tiếu Tiếu nhếch môi, nụ cười càng lạnh.

- Quát mắng? Chỉ thế thôi sao? Hắn ta đúng là... hèn hạ. Bị đụng đến lợi ích là lập tức cắn xé ngay cả 'món quà' quý báu của mình.

Cô cầm điện thoại lên.

- Được rồi. Đến lúc 'người vợ hiền' đây cho hắn một cuộc gọi rồi.

Cô ra hiệu cho mọi người im lặng. Ngón tay cô nhấn gọi vào số "Ông xã yêu". Điện thoại đổ chuông vài hồi, rồi bắt máy.

- Tiếu Tiếu? Em gọi gì vậy? Thằng bé đâu? Em đưa Tiểu Cường đi đâu?!

Giọng Chu Diên nghe rõ sự lo lắng, nhưng không phải lo cho cô, mà là lo cho con trai và có lẽ, lo cho chính anh ta.

Tiếu Tiếu giữ giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.

- Anh Chu. Sao rồi? Đêm qua ngủ ngon không?

- Em nói gì vậy? Thằng bé đâu? Anh nói chuyện nghiêm túc đấy!

- Nghiêm túc? - Giọng Tiếu Tiếu vẫn đều đều, nhưng ẩn chứa sự mỉa mai sắc bén. - Anh Chu, 'món quà' của anh có làm anh vui không? Có ấm giường không? À, mà tiện thể, chuyện của anh bây giờ, mới chỉ là bắt đầu thôi.

😁

- Em... em nói gì? Em làm gì vậy?! Tiếu Tiếu! Em không thể làm vậy! Em không được...

- Tôi làm gì thì từ từ anh sẽ biết. - Cô lạnh lùng cắt ngang. - Cứ tận hưởng đi. Tận hưởng món quà anh mang về. Nó sẽ theo anh một thời gian dài đấy. À, mà quên nói. Anh sẽ phải trả giá. Đắt lắm.

Cô không chờ Chu Diên phản ứng thêm, cúp máy.

Không gian im lặng. Minh và những người khác nhìn cô, vừa kính phục vừa hơi rùng mình trước sự tàn nhẫn ẩn dưới vẻ ngoài tĩnh lặng.

Tiếu Tiếu đặt điện thoại xuống, nở một nụ cười nửa miệng. Cô nhìn bức ảnh Tiểu Cường trên bàn, khẽ vuốt ve.

- Không ai được động vào con trai mẹ. - Cô lẩm bẩm, ánh mắt đầy kiên định. - Và không ai được coi thường mẹ.

Kế hoạch "vả mặt"... Chỉ vừa mới được khởi động thôi.