Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố chồng nói: "Giai Giai, con đi công tác cùng nó đi, coi chừng nó, nếu nó dám đối xử không tốt với con, bố sẽ cho nó trắng tay ra khỏi nhà."
Tôi nước mắt lưng tròng nói: "Bố mẹ ơi, con không sao đâu, dù cô Bạch có mang thai, con cũng có thể chăm sóc cô ấy ở cữ mà."
22
Bố chồng lập tức nổi giận, cầm cây phất trần lên đánh Từ Hành Chi.
Tôi lặng lẽ tránh xa một chút, vừa khóc vừa liếc nhìn anh.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi lập tức trốn sau lưng mẹ chồng.
Bố chồng đánh anh một trận tơi bời.
Anh mới nói: "Tin đó là giả, hôm đó con đi đàm phán làm ăn. Con đã nhờ người gửi lại toàn bộ video có quay được con rồi."
Chúng tôi đều giật mình.
Phản xạ của anh thật là chậm chạp.
Bị đánh một trận rồi mới chịu nói ra.
Tôi và mẹ chồng vội vàng xem điện thoại của anh.
Ồ.
Quả nhiên, có lẽ do góc quay nên trông Bạch Sương Sương như đang nắm tay anh.
Nhưng thực ra hai người cách nhau một mét.
Hơn nữa, một người đi đến khu vực tiếp khách, một người lên lầu làm thủ tục nhận phòng.
23
Nhưng, chỉ có kẻ ngốc mới tin vào chuyện này.
Ruồi không đậu vào quả trứng không nứt.
Anh và Bạch Sương Sương trước đây đã từng dính tin đồn thất thiệt khắp nơi.
Nếu không có quan hệ gì, ai mà tin được chứ.
Hơn nữa, Bạch Sương Sương là người không có bất kỳ hậu thuẫn nào, lại nổi tiếng trong giới giải trí với hình ảnh trong sáng, thẳng thắn và không muốn dựa dẫm vào kim chủ, vậy cô ấy nổi kiểu gì?
Nhưng khi xem video, tôi lập tức đỏ mắt nhìn Từ Hành Chi, vô cùng xúc động: "Em biết mà, hu hu, chồng ơi, người anh yêu nhất chắc chắn là em.”
Bố mẹ anh trông có vẻ ngượng ngùng.
Mẹ chồng nói: “Sau này đừng để họ đăng những tin tức như vậy nữa, con đã có vợ rồi! Giai Giai nhìn thấy sẽ nghĩ sao!”
Tôi định lên tiếng ngay.
Nhưng Từ Hành Chi nói: “Chuyện này là do con chưa làm tốt, bố mẹ, để con đưa Giai Giai về trước, xin lỗi cô ấy.”
Nói rồi, anh kéo tôi đứng dậy, dẫn đi.
Tôi: ???
24
Ra khỏi nhà.
Sau khi tài xế mở cửa xe.
Tôi vừa định lên xe.
Anh đóng sầm cửa lại.
Tôi giật mình, bối rối nhìn anh, cúi đầu đứng bên cạnh, nước mắt rơi lã chã.
Tài xế và người giúp việc đều nhìn tôi với ánh mắt thương cảm.
Giọng Từ Hành Chi lạnh như băng: “Đưa chìa khóa xe cho tôi.”
Tài xế vội vàng đưa cho anh.
Anh kéo tôi về phía ghế phụ.
Rồi mở cửa, đẩy tôi lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau đó tự mình bước vào ghế lái.
Chiếc xe lao đi như tên bắn.
Giống như người chồng sắp mất kiểm soát của tôi.
25
Về đến nhà.
Tôi chậm rãi tháo dây an toàn.
Anh xuống xe, chưa đầy vài giây, đã mở cửa ghế phụ, rồi thô bạo kéo tôi ra ngoài.
Tôi tỏ vẻ oan ức, nhẫn nhịn.
Người giúp việc nhìn thấy vậy đều giật mình.
Cúi đầu, không dám nhìn chúng tôi.
Tôi khẽ xin lỗi: “Xin lỗi, chồng ơi, tất cả là lỗi của em. Anh đừng giận nữa, giận nhiều hại sức khỏe, em sẽ xót lắm~”
Anh thản nhiên liếc nhìn tôi, rồi kéo tôi lên lầu.
Về phòng ngủ.
Anh ném tôi lên ghế sofa, bóp lấy cổ tôi, chất vấn: "Chuyện từ khi nào?"
Trên mặt anh hiện rõ vẻ tức giận không che giấu.
Tôi bị dọa đến mức sợ hãi, lo lắng anh sẽ siết c.h.ế.t tôi.
Nhưng có lẽ chưa đến mức đó.
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh: "Chồng à, anh đang nói gì vậy?"
"Nói gì? Em tự khai đi, hay để anh đưa hết bằng chứng ra rồi mới nói?"
26
Tôi tỏ vẻ không hiểu: "Anh đang nói gì vậy? Nếu anh thích cô Bạch, em sẽ không có ý kiến gì đâu, em xin anh đó."
Tôi cụp mắt xuống, tỏ vẻ đáng thương: "Chỉ cần anh đừng bỏ rơi em, em làm gì cũng được."
Anh khẽ cười lạnh lùng: "Chu Giai Giai, em đúng là không thấy quan tài không đổ lệ."
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Anh tạm thời buông tôi ra.
Tôi vội vàng định nhảy qua cửa sổ để chạy trốn.
Nhưng vừa đến cửa sổ, anh đã túm lấy tôi.
Rồi trói hai tay tôi lại.
!!!
Trong tay anh cầm một túi hồ sơ.
Bên trong toàn là sao kê ngân hàng và giấy chuyển nhượng bất động sản, cùng thông tin cá nhân của Trần Cẩm Ngôn.
Tôi nhìn Từ Hành Chi với đôi mắt đẫm lệ: "Đây không phải là bạn trai của chị gái em sao? Liên quan gì đến em?"
27
Anh lấy điện thoại của tôi ra.
Mở tài khoản phụ.
Trên đó, đoạn hội thoại với Trần Cẩm Ngôn vẫn dừng lại ở bức ảnh mà cậu ấy gửi cho tôi.
Cùng tin nhắn tôi hỏi cậu ấy có khỏe không.
Ngoài ra…
Chẳng còn gì khác.
Ai bảo tôi có thói quen xóa các đoạn chat không “trong sáng” cơ chứ.
Tôi bình thản và vô tội nhìn anh: "Chẳng lẽ em không được có bạn bè sao? Anh chỉ dựa vào đoạn chat này mà kết tội em, có phải hơi quá đáng không? Dù chúng ta quen nhau qua mai mối rồi kết hôn nhưng chẳng lẽ không có chút tin tưởng nào sao?"
Tôi không nhịn được mà tỏ vẻ oán giận: "Anh xem em này, vì yêu anh, em có thể im lặng chịu đựng cả việc anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài. Chỉ cần em có chút đáng nghi, anh đã tỏ ra muốn g.i.ế.c em. Điều này chứng tỏ, anh không thực sự yêu em."