Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn những vết bầm tím trên người mình.

Cùng với việc đi lại cũng khó khăn.

Cảm giác như mình sắp chết.

Sáng hôm sau, tôi vừa chợp mắt được một lúc, mặt đã bị ai đó vỗ một cách không hề nhẹ nhàng: "Dậy đi."

Tôi mở mắt, cầu xin anh: "Chồng ơi, cho em ngủ thêm một chút, xin anh."

Anh cười lạnh một tiếng: "Đi công tác với tôi. Nhanh lên."

Trên xe, tôi tranh thủ ngủ.

Trên máy bay, tôi tranh thủ ngủ.

Trong khách sạn, tôi tranh thủ ngủ.

Khi tôi ngủ đến chiều tối, Từ Hành Chi trở về.

Bụng tôi đói cồn cào.

Tôi cũng tỉnh dậy.

Tôi cầm điện thoại bàn, gọi dịch vụ phòng.

Không còn cách nào khác, anh không cho tôi dùng điện thoại di động nữa.

34

Anh hỏi tôi: "Tỉnh rồi à?"

Tôi cúi mắt không nói gì.

Vẻ mặt của một cô vợ nhỏ cam chịu.

Nhưng bây giờ anh không còn dính chiêu này nữa.

Rồi anh bắt đầu tháo cà vạt, cởi quần áo.

Tôi không nhịn được co rúm người lại, nói nhỏ: "Đừng, đừng nữa, em vẫn còn đau."

"Ồ, thế thì liên quan gì đến anh."

Anh lạnh lùng hỏi.

Bây giờ anh hoàn toàn coi tôi như một công cụ.

Nói chuyện với tôi lạnh như băng.

Không ngừng nghỉ.

Tất cả đều tùy theo ý thích của anh.

Cuối cùng tôi bị sốt cao.

35

Khi tỉnh dậy, đã là ngày hôm sau.

Trong phòng bệnh chỉ có mình tôi.

Trên tay vẫn đang truyền dịch.

Từ Hành Chi đúng là một tên điên.

Sớm muộn gì cũng bị hắn g.i.ế.c chết.

Hắn còn có mặt mũi nổi giận với tôi.

Đúng là thần kinh.

Y tá thay thuốc cho tôi.

Tôi hỏi cô ấy: "Tôi còn phải truyền dịch bao lâu nữa?"

Cô ấy nói: "Truyền xong chai này là có thể xuất viện rồi."

Cô ấy nhìn tôi, muốn nói nhưng lại thôi: "Cô cũng đừng quá chiều chuộng đàn ông, thân thể là của mình."

36

Khi cô ấy đi ra.

Tôi rút kim truyền, không thay quần áo, bỏ đi luôn.

Thật sự không còn sức lực, cơ thể càng khó chịu hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đến cửa hàng tạp hóa dưới lầu, tôi muốn mượn điện thoại của nhân viên để gọi cho chị gái.

Sau đó, tôi thấy Từ Hành Chi đang nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng.

Tôi lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, rồi bấm số 110.

Hắn giật lấy điện thoại của tôi.

Ôm lấy tôi rồi bước đi.

Tôi cũng không phản kháng.

Đợi đến khi tôi ăn xong bữa sáng, có chút sức lực, tôi nói: "Ly hôn đi."

Hắn chỉ thốt ra hai chữ: "Mơ đi."

37

Không có gì là biến thái nhất.

Chỉ có ngày càng biến thái hơn.

Từ Hành Chi, tên biến thái này, đã nhốt tôi lại.

Tôi nhìn vào sợi xích trên chân mình, tức giận nói: "Anh dám nhốt tôi? Đồ khốn nạn, đợi đấy! Người nhà tôi chắc chắn sẽ báo cảnh sát, chắc chắn sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t anh!"

Hắn cười, nhẹ nhàng nói: "Hiện tại em đang đi du lịch, họ sẽ quan tâm đến em sao?"

Nói rồi, hắn đưa điện thoại của tôi cho tôi xem.

Trong vòng bạn bè toàn là những bức ảnh đồ ăn ngon hoặc phong cảnh của tôi.

Còn có vài tấm ảnh tự sướng của tôi.

Tôi chưa từng chụp những tấm đó, vậy chắc chắn là ghép ảnh.

Còn trong vòng bạn bè của anh ta, cũng đăng vài tấm ảnh tương tự.

Càng chứng minh chúng tôi đang đi du lịch cùng nhau.

38

"Anh không thể nhốt tôi cả đời được."

Hắn nhẹ nhàng nói: "Ai nói thế?"

"Nếu em dám bỏ chạy, dám đòi ly hôn thì tên tình nhân của em, muốn c.h.ế.t vì tai nạn xe hơi, hay c.h.ế.t vì tiêm thuốc quá liều, đều có thể chọn."

"Còn em…" Hắn nhìn vào đôi chân tôi: "Tôi nghĩ em bị tàn tật cũng tốt."

Vừa sờ vào cổ tôi, hắn vừa nói: "Mặc dù thâm tình của em đều là giả tạo nhưng em yên tâm, anh không giống em, anh sẽ không chê bai em, sẽ chăm sóc em cả đời."

Hắn lại sờ vào đôi chân tôi.

Tôi không nhịn được mà rùng mình.

Hắn cười với tôi một cách biến thái: "Như vậy chơi trên giường chắc chắn cũng có hương vị riêng, em nói có đúng không?"

"Còn nữa, em cũng biết đấy, hiện tại có rất nhiều loại thuốc khiến người ta mất trí." Hắn chậm rãi nói: "Uống vào sẽ khiến người ta loạn trí một thời gian, người nhà em sẽ nghĩ rằng vì bị liệt nên em phát điên. Anh lại chăm sóc em chu đáo, họ đến thăm em một hai năm, cũng yên tâm, em nói xem, lúc đó anh muốn chơi em thế nào thì chơi, có được không?"

"Sau này dù là đi làm hay đi công tác, anh đều sẽ mang em theo bên người, muốn * lúc nào thì *."

"Người ngoài còn khen chúng ta vợ chồng tình cảm tốt, nói anh đối với em chung thủy không hai."

Tôi không nhịn được mà run rẩy toàn thân.

Hắn làm được chuyện đó.

Tên điên này làm được chuyện đó.

Tôi bị dọa khóc, không nhịn được mà gào lên: “Từ Hành Chi, anh bị bệnh à! Anh có thể chơi bời bên ngoài, tại sao tôi lại không được chơi! Anh thả tôi ra! Anh thả tôi ra!”

“Tôi chơi bời cái gì?”

“Anh còn giả vờ! Đừng tưởng tôi không biết!”

39

“Bạch Sương Sương? Em chỉ vì những tin đồn đó mà nghi ngờ anh?”

Tôi tức giận nhìn chằm chằm vào hắn.

Hắn lạnh lùng gọi một cuộc điện thoại: “Phong sát Bạch Sương Sương.”

Cúp máy, hắn cười với tôi: “Hả giận chưa? Bọn anh chia tay từ tám trăm năm trước rồi. Người bao nuôi cô ta là người khác.”

“Nhưng đội ngũ của cô ta thích lấy anh để đánh bóng. Có lẽ họ nghĩ anh dễ tính.”