Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi quay người lái xe đến công ty không chút do dự.
Nhưng tuyết rơi quá lớn rồi.
Linlin
Tôi đã nghĩ đến rất nhiều cảnh tượng khi gặp lại cô ấy, nhưng chỉ duy nhất không hề nghĩ đến cảnh cô ấy nằm trên nền đất lạnh lẽo, mặt đầy máu.
Cô bé của tôi sợ đau nhất mà.
Tôi đứng không vững, tầm nhìn cũng bắt đầu mờ đi, mở miệng vài lần mới cất được tiếng nói.
Tôi ôm cô ấy, quỳ trên đất liên tục gào lên: “Bác sĩ, mau gọi bác sĩ, cứu chúng tôi với, cầu xin mọi người cứu lấy người yêu của tôi.”
Cô bé được nhân viên y tế đẩy trên giường bệnh vội vã đưa vào phòng phẫu thuật, tôi loạng choạng đi theo sau.
Lũ hút m.á.u của Tập đoàn Giang Thị cũng nhân cơ hội này muốn chia cắt Tập đoàn Giang Thị.
Tôi đã chẳng còn bận tâm được nhiều đến thế. Tôi không biết ngày hôm đó mình đã vượt qua thế nào.
Tôi chỉ biết, não bộ tôi ngừng hoạt động, mắt tôi cũng không dám rời khỏi cánh cửa phòng phẫu thuật một giây nào.
May mắn thay, Hứa Đường của tôi không sao.
Nhưng, cô ấy đã quên tôi rồi.
7
Tôi chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ Tô Hứa Đường.
Tôi cũng không dám tưởng tượng những ngày không có Tô Hứa Đường sẽ thế nào.
Em biết không? Nếu một người đã tiếp cận ánh sáng, thì người đó không thể sống trong bóng tối được nữa.
Người đó sẽ bất chấp tất cả để nắm giữ ánh sáng đó, dù phải thiêu rụi phần đời còn lại của mình.
Thế nhưng, cô bé của tôi sẽ đau khổ.
Khi cô ấy, người đã quên đi mọi thứ, nhìn thấy tôi, cô ấy sẽ rơi nước mắt.
Bác sĩ nói sự xuất hiện của tôi không có lợi cho sự hồi phục của cô ấy, cô ấy cần phải ra nước ngoài.
Cô bé nắm lấy tay đang gọt táo của tôi, nghiêng đầu hỏi tôi: “Anh là ai? Sao em nhìn thấy anh lại thấy lòng đau thế này?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ấy kéo tay tôi, đặt lên n.g.ự.c cô ấy: “Anh có cảm nhận được không? Chỗ này đang buồn, tại sao vậy?”
Nước mắt cứ thế nhỏ xuống lòng bàn tay tôi, tôi sững sờ, cô bé của tôi đang khóc.
Cô ấy khó hiểu nhìn tôi, không hiểu sao mình lại khóc: “Tại sao? Tại sao em nhìn thấy anh lại khóc? Có phải em đã làm gì đó rất có lỗi với anh không?”
Tôi đưa quả táo đã gọt cho cô ấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ấy: “Không, Hứa Đường của chúng ta chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh cả.”
Tôi kéo chăn đắp cho cô ấy, nước mắt tôi cũng không kìm được mà rơi xuống khi quay lưng đi.
Kể từ đó, tôi không còn xuất hiện trong thế giới của cô ấy nữa.
Đây là một đoạn ngoại truyện nhỏ:
Sau hai năm hồi phục, cuối cùng Tô Hứa Đường cũng chịu về nước.
Anh trai cô ấy kích động đạp cửa phòng làm việc của tổng giám đốc Tập đoàn Giang Thị: “Em gái tôi sắp về rồi đấy, tôi nói cho cậu biết, đến lúc đó cậu cứ thế này... rồi lại thế này...”
Giang Mục Chu, đường đường là tổng giám đốc Tập đoàn Giang Thị, giờ phút này lại hỏi một cách không chắc chắn: “Làm thế này thật sự ổn sao? Có gây ra vấn đề gì không?”
Tô Trạch như muốn phát điên: “Có gì mà không ổn? Ngày xưa cậu đi rồi, em gái tôi lại hôn mê, tỉnh dậy đến cả chuyện sau tai nạn cũng không nhớ nổi.”
“Tuy giờ ký ức của con bé đã hồi phục được phần lớn, nhưng riêng chuyện xảy ra trong vụ tai nạn thì lại quên sạch. Nó chỉ nghĩ mình đã 'đá' cậu, trốn ra nước ngoài không phải để chữa bệnh mà là để trốn cậu.”
“Giờ nó học xong thạc sĩ rồi, mãi mới chịu về, đây chẳng phải là thời cơ tốt để lợi dụng sự áy náy của nó sao?”
Giang Mục Chu bóp nhẹ tay mình, đôi mắt đen ánh lên sự không chắc chắn: “Nhưng mà...”
Tô Trạch: “Nhưng mà, nhưng mà cái gì? Hồi đó nó vừa mới có dấu hiệu hồi phục trí nhớ, tôi đã nói cho cậu rồi, cậu lại bảo không thể kích thích nó, nhất định phải đợi! Giờ vẫn đợi! Thật sự muốn nhìn nó kết hôn với thằng nhóc nhà họ Trần sao?”
Đồng tử Giang Mục Chu co rút, toàn thân toát ra khí lạnh: “Nhà họ Trần? Cũng phải xem bọn họ có đủ tư cách không đã.”
Tô Trạch gật đầu hài lòng: “Đúng rồi đấy, nghe lời tôi là không sai đâu. Đến lúc đó cậu cứ thế này... rồi lại thế này này...”
Giang Mục Chu vừa nghe vừa lấy sổ tay ra ghi chép.
Giờ phút này, anh coi lời Tô Trạch nói như thánh chỉ.
——Hết toàn văn——