Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi rời Doanh Thành, tôi thường xuyên nhớ về khuôn mặt của cô bé ấy.

 

Tôi lặng lẽ đến dự lễ trưởng thành của cô ấy.

 

Đứng ở góc khuất nhất, nhìn cô bé tỏa sáng.

 

Mái tóc cô ấy mềm mại buông xuống, hôm nay cô ấy là một nàng công chúa.

Linlin

 

Tôi đặt món quà đã chuẩn bị ở cửa, đó là một sợi dây chuyền đấu giá được, nghe nói có một câu chuyện rất đẹp đằng sau nó, là tôi đã đắc tội với bao nhiêu sếp lớn trong giới kinh doanh để giành lấy nó.

 

Nếu cô bé thích, vậy thì nó cũng đã tìm thấy giá trị của mình.

 

Tôi không ghi tên, nhưng lại cẩn thận viết trên tấm thiệp: Chúc con đường phía trước của Hứa Đường rộng mở sáng sủa, hãy luôn vui vẻ.

 

Tôi nghĩ, đó có lẽ là lần cuối cùng tôi và cô ấy gặp mặt.

 

Dù sao thì một người bất cứ lúc nào cũng có thể bị Tập đoàn Giang Thị vứt bỏ như tôi nên tránh xa cô ấy ra mới phải.

 

Nhưng Tô Hứa Đường 19 tuổi đã đến Cảnh Thành.

 

Cô bé thi đậu Đại học Cảnh Thành.

 

4

 

Trên cổ cô ấy đeo chiếc vòng cổ đó, xuất hiện trước mặt tôi.

 

Bàn tay buông thõng bên bên hông, tôi nắm chặt rồi lại buông, phải cố lắm mới nhịn được không vuốt đầu cô ấy.

 

Cô bé lại cao thêm một chút.

 

Cô ấy chào tôi bằng giọng nói rất nhỏ, ngón tay vô thức quấn vào dây váy của mình, nhìn tôi một cái rồi muốn bỏ đi.

 

Hình như cô bé lại càng sợ tôi hơn.

 

Tôi sững sờ, đôi mắt không kìm được mà tối sầm lại mấy phần.

 

Thế này cũng tốt, dập tắt ý niệm của tôi.

 

Nhưng cô bé lại bắt đầu chủ động tiếp cận tôi.

 

5

 

Mối quan hệ giữa tôi và cô ấy chỉ bắt đầu từ một trò chơi, tôi biết mà, tôi đều biết hết.

 

Ngày đó, ở góc hành lang, tôi đã nghe rõ mồn một lời cá cược của cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Nhưng tôi chỉ dựa vào tường, khóe môi nhếch lên.

 

Giờ phút này cô bé chẳng hề sợ tôi chút nào, cô ấy đứng giữa đám nữ sinh, như một chú mèo kiêu căng, khiến lòng tôi ngứa ngáy.

 

Những ngày sau đó, lẽ ra tôi muốn cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng cô bé cứ một tiếng "anh Mục Chu", hai tiếng "anh Mục Chu" để gọi tôi, tôi chẳng có cách nào với cô ấy cả.

 

Thế là, ở Tập đoàn Giang Thị, tôi đã có thêm lý do để tôi không thể thua.

 

Đối mặt với lũ hút m.á.u kia, tôi không lùi một bước nào, tôi phải xứng đáng với cô bé của tôi, tôi muốn Tập đoàn Giang Thị phải thuộc về mình.

 

Con đường này rất khó khăn, trước đây tôi không nghĩ mình có thể kiên trì, bởi vì tôi đã bị Tập đoàn Giang Thị hành hạ suốt 23 năm, chán ghét nó tột cùng.

 

Nhưng tôi muốn cô bé của tôi tự do ra vào Tập đoàn Giang Thị, như vậy khi cô ấy đến tìm tôi, sẽ không bị ai bắt nạt nữa.

 

Cô ấy không còn sợ tôi nữa, cô ấy nói rất nhiều, lúc nào cũng quấn quýt bên cạnh tôi, luyên thuyên kể những chuyện thú vị của ngày hôm đó.

 

Tôi giúp cô ấy đi giày, cô bé chu môi, đá tay tôi: “Giang Mục Chu, em kể nhiều thế rồi, anh có nghe không đấy?”

 

Tôi cong môi cười, hôn lên mu bàn chân em: “Có nghe chứ, em nói con mèo hoang ở trường lại được em cho ăn béo tròn thêm một vòng, cục cưng giỏi lắm.”

 

Người từng cá cược với cô bé năm xưa đã tìm đến tôi, như thể muốn lập công mà nói với tôi: “Tổng giám đốc Giang, Tô Hứa Đường tiếp cận anh chỉ vì một vụ cá cược, cô ta thích chơi bời thế, sao có thể coi một trò chơi là thật được? Tổng giám đốc Giang, anh bị lừa rồi.”

 

Tôi ngồi ở vị trí cao nhất, lười biếng nhìn cô ta, đôi mắt đen hoàn toàn lạnh lẽo: “Thế sao cô biết tôi không phải cũng mượn cớ vụ cá cược này để tiếp cận em ấy?”

 

Người đó rất sợ tôi, lủi thủi bỏ đi.

 

Nhưng cuối cùng chuyện này vẫn truyền đến tai cô ấy.

 

Ngày đó tuyết rơi rất lớn, lòng tôi hoảng loạn, vội vàng lái xe đến cổng trường của cô ấy.

 

Không biết đã đứng bao lâu, tay tôi đông cứng đến mất cảm giác, vai phủ đầy tuyết, mà tôi cố chấp đứng yên ở cổng trường cô ấy không nhúc nhích.

 

Gửi bao nhiêu tin nhắn, vẫn không có hồi âm.

 

Cho đến khi có người nói với tôi, cô bé của tôi đã lái xe đến công ty tìm tôi rồi.

 

Nghe nói lúc đi, cô ấy rất hoảng loạn.

 

Miệng lẩm bẩm: “Em phải đi giải thích với anh ấy, em phải đi giải thích.”

 

Cô bé của tôi đi tìm tôi, mà tôi đến tìm cô ấy, vậy mà chúng tôi lại vừa vặn lướt qua nhau.