Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sợ tôi bỏ chạy.
Ngày hôm sau, bố tôi đã bảo anh tôi đưa tôi đến Cảnh Thành.
Đứng trước tòa nhà Tập đoàn Giang Thị, tôi vẫn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Tôi thấy anh tôi thành thạo quét khuôn mặt để vào.
Tôi trợn tròn mắt: "Quét khuôn mặt? Tập đoàn Giang Thị mà anh cũng vào được bằng cách quét khuôn mặt sao?"
Trên mặt anh tôi thoáng qua một tia chột dạ: "Anh và Giang Mục Chu có quan hệ tốt, quét khuôn mặt cũng là để anh ra vào tiện hơn."
Anh tôi tránh ánh mắt tròn xoe long lanh của tôi, giao tôi cho lễ tân rồi định rời đi.
Tôi vội kéo áo anh ấy lại: "Anh, anh dám không đưa em lên sao? Em sẽ mách bố đó!"
"Em ngoan đi, anh còn phải đi Tập đoàn Trần Thị đàm phán hợp tác, lễ tân đưa em lên là được rồi."
Anh tôi cố kéo áo ra khỏi tay tôi, nhưng tôi sống c.h.ế.t không buông
"Anh là anh ruột của em đó, anh không quan tâm em chút nào.Đâu phải anh không biết chuyện giữa em và Giang Mục Chu."
Anh tôi cười cợt: "Đương nhiên biết, năm đó em ngủ với Giang Mục Chu, rồi lại đá cậu ấy chạy sang nước ngoài.”
“Giang Mục Chu nổi tiếng ở Đại học Cảnh Thành thế nào chắc em biết rồi chứ? Cái tảng băng vạn năm bị em ngủ rồi đá đi, đến nỗi tên em bây giờ vẫn còn treo trên bảng phong vân của Đại học Cảnh Thành đó."
Mặt tôi nhăn nhúm lại, rõ ràng lúc đó tôi rất sợ Giang Mục Chu.
Nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai đẹp trai như anh.
Lúc đó anh là sinh viên năm cuối, là nam thần trường học đẹp trai nhất Đại học Cảnh Thành từ trước đến nay.
Nhưng vì tính tình quá lạnh lùng, cộng thêm gia thế hiển hách, chẳng có mấy cô gái dám đến gần.
Còn tôi khi đó mới chỉ là sinh viên năm nhất vừa nhập học. Nhờ mối quan hệ với anh trai mà có thể nói chuyện vài câu với Giang Mục Chu.
Gan tôi to bằng trời, một đám chị em rủ tôi đánh cược, cược xem tôi có thể cưa đổ Giang Mục Chu hay không.
"Đường Đường, Giang Mục Chu với anh cậu chơi thân thế, cậu muốn cưa đổ anh ấy chắc dễ lắm nhỉ?"
Tim tôi suýt chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng, nói bậy, rõ ràng tôi sợ anh c.h.ế.t đi được!
Lúc nói chuyện với anh cũng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm lạnh nhạt đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng sĩ diện lớn hơn trời!
Dưới ánh mắt mong đợi của đám bạn thân, tôi vỗ ngực: "Đương nhiên, Giang Mục Chu có lạnh lùng đến mấy, làm ấm anh ấy cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi."
Thế là, tôi vừa sợ hãi, vừa giả vờ bình tĩnh tiếp cận.
Nhưng tính cách Giang Mục Chu quá lạnh lùng, lại quá xuất sắc, thật sự rất khó theo đuổi.
Rõ ràng trên khuôn mặt lạnh lùng đó, lông mày đã cau lại.
Linlin
Mà tôi như không thấy, luôn sà vào bên cạnh anh, cười híp mắt, gọi một tiếng "anh ơi" rồi lại một tiếng "anh ơi".
Anh dường như rất không quen với việc tôi đột nhiên đến gần, trong đôi mắt lạnh nhạt đen như mực mang theo sự khó hiểu, giọng nói lạnh đến cực điểm: "Tô Hứa Đường, đừng quấn lấy tôi."
Nhưng có lẽ vì tôi quá phiền phức, anh không làm gì được tôi.
Dần dần, anh thậm chí còn ngầm chấp nhận sự tồn tại của tôi.
Hai năm, tôi theo đuổi Giang Mục Chu ròng rã hai năm.
Sau khi anh tốt nghiệp và tiếp quản Tập đoàn Giang Thị, tôi cứ hễ không có tiết là lại đi tìm anh.
Khi đó, trong Giang Thị có quá nhiều người không phục anh.
Vì anh còn trẻ nên mọi người coi thường anh, xả những lời châm chọc lên người anh.
Nhưng Giang Mục Chu lại trầm ổn không giống với độ tuổi của mình, những người đắc tội với anh đều bị phát hiện có vấn đề vào ngay ngày hôm sau, rồi rời khỏi công ty.
Thủ đoạn của anh sắc bén và cứng rắn. Thế mà dù như vậy, trong văn phòng của anh vẫn luôn để sẵn đồ ăn vặt mà tôi thích.
Dù làm việc đến muộn thế nào, anh cũng sẽ lặng lẽ ngồi tại chỗ chờ tôi ngủ dậy.
Rồi xoa thái dương, vỗ vỗ đầu tôi, đưa tôi về trường.
Dù đôi mắt không giấu được vẻ mệt mỏi, anh cũng không bao giờ thể hiện ra một chút nào trước mặt tôi.
Lúc đó tôi nghĩ, chắc tảng băng Giang Mục Chu đã được tôi làm ấm rồi.
Tuy Giang Mục Chu thoạt nhìn lạnh lùng, nhưng anh vừa ưu tú lại vừa có tam quan cực kỳ chính trực.
Thực ra trong hai năm theo đuổi anh, tôi đã không còn phân biệt được đây là trò chơi hay là thật lòng nữa.