Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi chỉ biết xưa nay mình ham chơi, nhưng chưa bao giờ kiên trì làm một việc như vậy.
Vì thế, một đêm nọ, tôi cuối cùng cũng mượn men say để làm điều mình muốn nhất.
Nhưng tôi không ngờ Giang Mục Chu nhìn thì lạnh lùng vậy mà lại lợi hại đến thế, thân hình cũng hoàn hảo đến từng tỉ lệ.
Đêm đó, không biết tôi đã bị đánh thức bao nhiêu lần.
Tôi cứ tưởng mối quan hệ của chúng tôi sẽ tiến thêm một bước, nhưng một trong những cô gái đã đánh cược với tôi năm đó lại kể lại y nguyên vụ cá cược của chúng tôi với Giang Mục Chu.
"Giang thiếu, Tô Hứa Đường tiếp cận anh cũng chỉ vì một vụ cá cược thôi. Bây giờ cô ấy thắng cược rồi, Đường Đường ham chơi, cô ấy không thể nào coi trò chơi này là thật đâu."
Tôi biết Giang Mục Chu là một người kiêu ngạo đến mức nào.
Bây giờ anh biết mục đích của tôi không trong sáng, nhất định anh sẽ cực kỳ căm ghét tôi.
Tôi không dám đối mặt với cơn giận của Giang Mục Chu, cũng không dám nhìn lại vào đôi mắt đen sâu thẳm lạnh nhạt đó.
Thế là tôi chột dạ trốn sang nước ngoài, đơn phương nói lời chia tay với Giang Mục Chu.
Khi ấy Cảnh Thành đã bước vào mùa đông, tôi nhớ hôm đó rất lạnh, tuyết rơi rất nhiều.
Giang Mục Chu cứ thế lặng lẽ đứng trước cổng trường tôi, thân hình thẳng tắp phủ đầy tuyết, ánh mắt khẽ rũ xuống, hàng mi bị bông tuyết làm ướt.
Tin nhắn anh gửi cho tôi dừng lại ở dấu chấm than đỏ.
Linlin
Giờ đây tôi từ nước ngoài trở về, bố tôi không biết chuyện giữa tôi và Giang Mục Chu, lại còn bắt tôi đến công ty anh học việc.
Giang Mục Chu bây giờ đã tung hoành trong giới kinh doanh, đã không còn là Giang Mục Chu của năm xưa.
Giờ đây anh đã cao đến mức không thể chạm tới, còn tôi thì không có mặt mũi nào xuất hiện trước mặt anh nữa.
Tôi và anh trai vẫn đang giằng co, không biết anh ấy nghĩ đến điều gì, trong mắt chợt lóe lên tia sáng, đột nhiên thỏa hiệp.
"Được thôi, để anh đưa em lên."
Văn phòng của Giang Mục Chu ở tầng cao nhất.
Thang máy hiển thị tầng càng cao, tim tôi càng đập nhanh hơn, tôi càng căng thẳng hơn.
Tập đoàn Giang Thị năm xưa vậy mà giờ đây đã phát triển thành tòa nhà cao tầng như vậy.
Đứng trước cửa văn phòng tổng giám đốc, tôi vừa định hít thở sâu để trấn tĩnh lại thì anh trai tôi đã trực tiếp đưa tay gõ cửa.
Cả người tôi lập tức đứng thẳng tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bên trong truyền ra một giọng nam trầm thấp và lạnh nhạt.
"Vào đi."
Anh tôi lười nhác bước vào, tôi theo sau anh ấy.
Trong văn phòng, có cấp dưới đang cung kính báo cáo công việc.
Ngay ánh mắt đầu tiên tôi đã nhìn thấy Giang Mục Chu.
Anh ngồi ở vị trí cao nhất, không nói một lời, mặc bộ vest đen, những đốt ngón tay trắng nõn tùy ý đặt trên bàn, cả người toát lên vẻ lạnh lùng và xa cách.
Thấy chúng tôi bước vào, anh khẽ nhấc tay, ra hiệu cho người trước mặt rời đi.
Anh tôi đút tay vào túi: "Tôi đã đưa người đến cho cậu rồi đấy."
Nói rồi anh ấy vỗ vỗ lưng tôi: "Mau tự giới thiệu với tổng giám đốc Giang đi."
Mặc dù tôi không hiểu vì sao đã quen biết rồi mà còn phải giới thiệu, nhưng áp lực từ Giang Mục Chu quá mạnh, tôi phải bấm chặt lòng bàn tay mới bình tĩnh lại được.
"Xin, xin chào tổng giám đốc Giang, tôi là Tô Hứa Đường, muốn… muốn học hỏi ở Tập đoàn Giang Thị một thời gian, đã… đã làm phiền rồi."
Giọng nói của tôi càng lúc càng nhỏ, ánh mắt Giang Mục Chu dừng trên người tôi, đôi mắt đó lạnh lẽo dị thường.
Một tiếng "Ừm" coi như đáp lại.
Giọng nói trầm thấp và chậm rãi, không có chút cảm xúc nào.
Đáng sợ quá, Giang Mục Chu bây giờ đáng sợ quá.
Tôi cầu cứu nhìn anh trai, anh ấy cho tôi một ánh mắt an ủi.
Tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm, anh tôi liền nhe răng cười: "Mục Chu, em gái tôi hai năm trước bị tai nạn xe hơi ở nước ngoài, bị mất trí nhớ rồi."
Mắt tôi trợn trừng, tôi mất trí nhớ hồi nào cơ?
Hèn gì lại bảo tôi tự giới thiệu, lý do vớ vẩn thế này ai mà tin được?
Nhưng Giang Mục Chu khựng lại, đôi mắt đen như mực lặng lẽ nhìn tôi, mang theo sự đánh giá: "Mất trí nhớ?"
Anh tôi gật đầu, tiếp tục: "Em ấy đã quên rất nhiều chuyện, bao gồm cả cậu."
Giọng điệu Giang Mục Chu nhàn nhạt: "Biết rồi."
Nhưng ngón tay anh lại tố cáo sự bất an của chính mình, bởi vì chúng đang run rẩy một cách khó nhận ra.