Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, vì lời nói của anh trai mà tôi cứ trằn trọc mãi trên giường không ngủ được.
Điện thoại đột nhiên hiện thông báo.
Một lời mời kết bạn.
Mở ra, hóa ra lại là Giang Mục Chu.
Chỉ có ba chữ: Công việc cần.
Trong đầu tôi tự động hiện lên vẻ mặt lạnh lùng của anh khi gõ những chữ này.
Tôi nhấn đồng ý, đổi tên thành Boss.
Tôi thử nhắn tin: Boss, muộn thế này rồi anh còn chưa ngủ sao?
( ̄︶ ̄)
Đối phương hiển thị đang nhập...
Vẫn đang nhập...
Mãi lâu sau mới gửi đến, nhưng chỉ vỏn vẹn mấy chữ: Ừm, sắp ngủ rồi.
Thấy hồi âm, tôi không khỏi có chút thất vọng.
Nhưng đột nhiên, điện thoại lại hiện thêm một tin nhắn nữa.
Boss: Sáng mai cô đợi ở ven đường, tôi tiện đường đưa cô đi.
Tôi bật dậy, ý anh là cùng đi làm sao?
Vội vàng cầm điện thoại lên: Được ạ! Boss muôn năm! ヽ( ̄▽ ̄)و!
Đối phương lại đang nhập...
Vẫn đang nhập...
Vẫn còn đang nhập...
Cuối cùng, khung chat hiện tin nhắn.
Boss: Ừm, chuyện nhỏ.
Tôi không nhịn được khẽ cong môi. Giang Mục Chu của bây giờ vẫn lạnh lùng như Giang Mục Chu thời đại học, tôi như lại thấy dáng vẻ của anh khi chúng tôi mới gặp.
Thật bất ngờ khi có cảm giác quen thuộc đến vậy, dường như cũng không đáng sợ đến thế, thậm chí còn có chút… đáng yêu.
Ngày hôm sau, xe của Giang Mục Chu lại đến chờ ở ven đường trước cả tôi.
Chỉ là chiếc xe này được rửa bóng loáng quá! Còn phản chiếu ánh sáng nữa chứ.
Tôi không ngờ Giang Mục Chu lại tự lái xe, chẳng phải những vị tổng giám đốc lớn như anh đều có tài xế riêng sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không nghĩ nhiều nữa, sợ Giang Mục Chu đợi lâu, tôi vội vàng lên xe.
Vừa ngồi vào ghế phụ, tay Giang Mục Chu đang nắm vô lăng siết chặt lại, anh nhìn thẳng phía trước, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng dường như trong đôi mắt đen láy kia ẩn chứa vài phần căng thẳng khó nhận ra.
Hi hi, vẫn đẹp trai như vậy, nhìn gương mặt tuấn tú này, tâm trạng tôi cũng tốt lên mấy phần.
Mắt tôi hơi cong lên, cười nói chào anh: "Chào buổi sáng, Boss!"
Giang Mục Chu mím chặt môi mỏng, yết hầu khẽ lên xuống, giọng anh trầm thấp: "Ừm, chào cô."
Anh kiệm lời như vàng, không nói thêm gì nữa, thậm chí còn không thèm nhìn tôi thêm một lần.
Lạnh lùng thật, nhưng không sao!
Dù sao thì bây giờ trong mắt anh, tôi đang trong trạng thái mất trí nhớ, chẳng nhớ gì cả! Tương đương với một người vừa mới quen.
Anh có lạnh lùng với tôi đến mấy, tôi cũng có thể giả vờ không biết lý do, rồi làm tan chảy tảng băng này một lần nữa!
Thế là, tôi lấy danh nghĩa học hỏi, thuận lợi trở thành trợ lý riêng của Giang Mục Chu.
Anh rất kiên nhẫn dạy tôi, tuy rằng thường xuyên kiệm lời, nhưng chỉ cần tôi cắn ngón tay, anh sẽ biết tôi có vấn đề gì không hiểu.
Linlin
Anh kéo tay tôi xuống, giọng lạnh nhạt: "Có vi khuẩn."
Anh lau tay tôi sạch sẽ bằng khăn ướt rồi mới cho phép tôi tiếp tục cắn.
"Chỗ nào không hiểu? Hỏi tôi."
Tôi cầm hợp đồng, hơi ngại ngùng: "Thật ra... tôi chẳng hiểu gì cả, không dám nói thôi."
Tôi thấy rất xấu hổ, Giang Mục Chu lại lần đầu tiên mỉm cười, rất nhẹ.
"Vậy nên tôi mới có thể dạy cô."
Giọng anh trầm ổn và mạnh mẽ, những chỗ tôi không hiểu, anh sẽ không lập tức nói cho tôi biết, mà từ từ hướng dẫn, để tôi tự tìm ra đáp án.
Dù có tốn cả một buổi chiều, anh cũng sẽ không tỏ ra mất kiên nhẫn chút nào.
Giang Mục Chu thật sự dạy tôi rất tận tâm.
Rõ ràng tôi biết anh làm vậy là do được người khác nhờ cậy, là do sự giáo dưỡng của anh.
Nhưng trái tim tôi vẫn không kìm được mà rung động.
Rõ ràng tôi mới là trợ lý của Giang Mục Chu, không nói đến những việc lớn đáng lẽ tôi phải sắp xếp chu toàn.
Một số việc vặt của trợ lý cũng nên là do tôi làm.
Nhưng mãi sau tôi mới nhận ra, dường như vai trò của tôi và anh đã bị đảo ngược!
Giang Mục Chu luôn mở cửa xe cho tôi trước.
Chiếc cặp sách màu vàng nhạt của tôi cũng thường xuyên xuất hiện bên người anh, mỗi khi tan làm, anh cầm chiếc cặp của tôi đi chậm rãi phía sau tôi với khí chất cao quý, bị người trong công ty chụp trộm rất nhiều ảnh.