Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi anh trai tôi rời đi, anh ấy nhướng mày với tôi, vô cùng đắc ý.

 

Chỉ còn lại mình tôi đối mặt với Giang Mục Chu trong văn phòng.

 

Đối diện với đôi mắt lạnh lùng đó, tôi đành cắn răng, chỉ có thể tiếp tục diễn: "Xin… xin lỗi tổng giám đốc Giang, anh trai tôi nói chúng ta từng quen biết, nhưng sau khi tôi hồi phục trí nhớ, vẫn còn thiếu một phần ký ức. Tôi không nhớ anh, thật sự xin lỗi."

 

Nét mặt Giang Mục Chu vẫn cứ nhàn nhạt, trong mắt không mang chút cảm xúc: "Ừm."

 

Tôi mân mê tay, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Bố bảo tôi đến chỗ anh học hỏi, khoảng thời gian này... phải làm phiền anh rồi."

 

Khí áp quanh Giang Mục Chu lạnh như băng: "Chuyện nhỏ thôi."

 

Mấy năm không gặp, anh trở nên trầm ổn hơn, khí chất áp bức trên người cũng mạnh mẽ hơn, đây là khí chất của một kẻ đứng trên cao.

 

Dữ tợn quá, đáng sợ hơn cả Giang Mục Chu thời đại học.

 

Miệng tôi không nhịn được mà trề ra, cố gắng gồng mình mỉm cười.

 

Nhận ra sự sợ hãi của tôi, Giang Mục Chu khựng lại, trong đôi mắt đen thoáng qua một tia hối lỗi.

 

Đúng lúc tôi đang cúi đầu lo lắng không biết quãng thời gian sắp tới sẽ sống thế nào, Giang Mục Chu đột nhiên đứng dậy.

 

Từng bước đi đến trước mặt tôi, thân hình cao lớn bao phủ lấy tôi.

 

Người đàn ông cao quý cố gắng làm cho biểu cảm của mình trở nên dịu dàng, sống lưng hơi cúi xuống, để tôi không phải ngẩng đầu nhìn anh.

 

"Không nhớ cũng không sao."

 

Anh đưa tay về phía tôi, trên mặt có thêm vài phần thờ ơ.

 

Giọng nói lạnh nhạt và bình thản cứ thế lọt vào tai tôi: "Chào cô, tôi là Giang Mục Chu, bạn của anh trai cô, chúng ta làm quen lại nhé."

Linlin

 

Tôi ngây ngốc nhìn anh, ngây ngốc đưa tay ra: "A, chào anh, tôi là Tô Hứa Đường."

 

Bàn tay to lớn bao bọc lấy tay tôi, khoảnh khắc này, tim tôi đập điên cuồng.

 

Anh... vậy mà không ghét tôi.

 

Sau khi anh trai tôi ném tôi cho Giang Mục Chu thì anh ấy không còn quản tôi bất cứ điều gì nữa.

 

Còn tôi thì an cư ở Cảnh Thành, chỗ ở là căn hộ Giang Mục Chu sắp xếp cho tôi, rất gần khu biệt thự của anh.

 

Ngay tối hôm đó, tôi không nhịn được gọi điện chất vấn anh trai tôi.

 

"Anh có ý gì, dàn cảnh em mất trí nhớ mà không thèm bàn bạc trước với em một tiếng?"

 

Ở đầu dây bên kia, giọng điệu của anh tôi lười biếng: "Xin lỗi, vừa mới nghĩ ra thôi. Em không phải chột dạ không dám đối mặt với Giang Mục Chu sao? Cái việc mất trí nhớ này chẳng phải rất hay ho sao? Em có thể coi như không có chuyện gì mà ở cạnh Giang Mục Chu."

 

Tôi nghiến răng: "Hay ho cái gì mà hay ho? Vốn dĩ em đã có lỗi với Giang Mục Chu rồi, bây giờ còn lừa anh ấy như vậy, có thật sự ổn không? Anh ấy còn là bạn của anh nữa đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Anh tôi cười khẩy: "Tô Hứa Đường, mục đích lần này của em là đi học hỏi, để Giang Mục Chu dạy em, như vậy hai người không phải sẽ dễ ở chung hơn sao? Em chột dạ cái gì? Hay là..."

 

Đầu dây bên kia, anh tôi đột nhiên dừng lại một chút, giọng nói mang theo vẻ trêu chọc: "Em còn có ý đồ khác với Giang Mục Chu?"

 

Tôi đột nhiên cắn môi không lên tiếng nữa.

 

Hôm nay gặp Giang Mục Chu, trái tim tôi đập loạn xạ.

 

Tôi rất rõ ràng, nó đang đập vì Giang Mục Chu.

 

Nhưng ý đồ khác ư? Tôi còn xứng sao?

 

Năm đó tôi thật sự quá vô tâm, vì một vụ cá cược mà lại đi tiếp cận anh.

 

Tảng băng khó khăn lắm tôi mới làm tan chảy được, thế mà tôi lại vì vụ cá cược bị phát hiện mà hèn nhát chọn cách bỏ trốn.

 

Bây giờ thời gian đã trôi qua lâu như vậy, tôi xuất hiện lại bên cạnh anh đã là làm phiền rồi.

 

Anh không vì chuyện năm đó mà nhằm vào tôi, đã coi như cho tôi một thể diện cực lớn rồi.

 

Tôi còn tư cách gì để đòi hỏi thêm những thứ khác nữa?

 

Hơn nữa, với vị thế của Giang Mục Chu ở Cảnh Thành bây giờ, có rất nhiều tiểu thư con nhà giàu đổ xô đến.

 

Tôi có là cái thá gì chứ?

 

Thấy tôi không nói gì, đầu dây bên kia, dường như anh trai tôi đã biết suy nghĩ của tôi.

 

Anh ấy cười một tiếng, lười biếng mở miệng: "Tô Hứa Đường, năm đó sau khi em đi, bên cạnh Giang Mục Chu không hề xuất hiện bất kỳ cô gái nào khác. Người theo đuổi cậu ấy nhiều lắm, rất nhiều người muốn nịnh bợ. Nhưng cho đến bây giờ, đời sống riêng tư của cậu ấy vẫn sạch sẽ đến mức đáng sợ."

 

Giọng tôi nghèn nghẹn: "Nhưng mà, năm đó em..."

 

Đầu dây bên kia, giọng điệu của anh tôi vẫn lười nhác như vậy nhưng từng chữ như chạm vào đáy tim tôi.

 

Khi ở nước ngoài, tôi vì bệnh mà hôn mê rất lâu.

 

Khi tỉnh lại, anh trai tôi canh giữ bên giường bệnh của tôi, trông như già đi rất nhiều.

 

Tôi gọi anh ấy một tiếng anh, anh ấy lập tức khóc òa lên: "Con nhóc c.h.ế.t tiệt, làm anh lo c.h.ế.t đi được, cuối cùng em cũng chịu nhận anh là anh trai rồi nhỉ!"

 

Từ nhỏ tôi và anh trai đã là cặp anh em chí chóe, nhưng khi tôi thật sự bị bắt nạt, anh ấy sẽ liều mạng hơn bất cứ ai.

 

Mà giờ đây, bên đầu dây điện thoại, mỗi câu anh trai tôi nói đều đi thẳng vào tim tôi, chạm đến tận đáy lòng.

 

Anh ấy nói: "Tô Hứa Đường, em đang sợ cái gì? Nếu Giang Mục Chu thật sự muốn yêu đương thì cậu ấy đã yêu từ lâu rồi. Đâu đến mức bị đồn lãnh cảm bao nhiêu năm như vậy."

 

"Nếu cái thằng họ Giang đó không có chút ý tứ gì với em, em có được làm trợ lý của cậu ấy không? Trợ lý của cậu ấy, ngoài em ra thì toàn là đàn ông hết đấy."