Tôi không còn bị Phó Tự làm phiền nữa.
Hai năm sau đó, việc học và thực tập của tôi đều diễn ra suôn sẻ một cách bất ngờ.
Lễ tốt nghiệp, ba tôi và bạn trai cùng đến tham dự.
Ba kéo tôi ra trước cổng trường để chụp một tấm ảnh kỷ niệm.
Tôi chợt nhớ, ngày đầu tiên nhập học năm nhất, ông cũng từng kéo tôi ra đây chụp ảnh.
Chỉ là khi ấy, tôi vô tình nhìn thấy Phó Tự và Mạnh Khánh mặc đồ đôi, ôm nhau đứng cách đó không xa.
Ba bấm máy.
Trong tấm ảnh năm ấy, tôi nghiêng đầu nhìn về phía họ, ánh mắt buồn bã.
Lần này, tôi mặc áo cử nhân.
Nhìn thẳng vào ống kính, nở nụ cười rạng rỡ.
Giống như đang “call back” tấm ảnh không mấy đẹp đẽ của bốn năm trước.
Cũng giống như đang thì thầm với chính mình của năm ấy:
“Không sao đâu, đợi thêm một chút nhé, rồi em cũng sẽ rạng rỡ thôi!”
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện