Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Trung đến đón Minh Ngọc tại văn phòng để cùng đi ăn lẩu với Thùy Dung thì bắt gặp một cô người mẫu trẻ đang to tiếng với Minh Ngọc.
“Cô là Minh Ngọc đúng không? Cô chính là bạn gái của GREY D?”
Minh Ngọc mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
”Chắc có hiểu lầm gì rồi. Tôi đã có bạn trai. Hơn nữa chúng tôi cũng sắp kết hôn rồi.”
Cô người mẫu lên giọng:
”Cô lừa ai chứ? Nếu không phải cô chen vào thì GREY D đã không bỏ rơi tôi.”
Minh Ngọc thu dọn đồ đạc:
“Chuyện của anh Dũng và cô không liên quan gì tới tôi. Mong hai người có thể tự giải quyết. Hiện giờ bạn trai tôi có lẽ đang chờ ở ngoài, xin thứ lỗi tôi không thể tiếp chuyện cô lâu được.”
Minh Ngọc vừa định rời đi thì cô người mẫu giữ tay cô lại:
“Cô ở lại làm cho rõ chuyện đã.”
Lúc này Thành Trung lên tiếng:
”Không phải bạn gái tôi nói rõ ràng với cô rồi sao.”
Minh Ngọc đi về phía Thành Trung:
“Đi thôi. Em đói rồi. Kệ cô ấy đi.”
Cô người mẫu trẻ bật cười:
“Cũng đẹp trai đó. Nhưng tôi không tin đẹp trai có thể mài ra mà ăn được. GREY D điều kiện tốt như vậy chẳng lẽ cô không bị d.a.o động.”
Thành Trung đưa một tấm danh thiếp cho cô người mẫu trẻ:
”Lúc nào cô tới hệ thống khách sạn này, chỉ cần nói là người hâm mộ của Minh Ngọc, nhất định gia đình tôi sẽ giảm giá cho cô.”
Cô người mẫu nhìn tên khách sạn Thiên Nam liền giật mình. Nói như vậy thì GREY D mà cô theo đuổi bấy lâu làm gì có cửa so với anh chàng đẹp trai này. Đúng là bên ngoài đẹp trai, bên trong nhiều tiền mà.
Chỉ tiếc rằng cô ta có mắt như mù, lẽ ra nên thể hiện một chút biết đâu lại gây được ấn tượng tốt hơn với anh chàng đẹp trai này. Chẳng phải mấy người giàu có vẫn thay người yêu như thay áo hay sao.
_ _ _ _ _
Trên đường đến chỗ hẹn với Thùy Dung, Thành Trung cười cười, nắm tay cô gái nhỏ.
”Sắp kết hôn sao?”
Minh Ngọc cảm thấy mặt nóng bừng, chẳng qua cô chỉ nói vậy cho thêm phần thuyết phục thôi ai mà biết anh lại ở ngoài nghe hết như vậy chứ:
“Anh tập trung lái xe đi.”
Thành Trung đưa tay chỉnh gương chiếu hậu để nhìn rõ gương mặt của người ngồi phía sau:
”Mặt lại đỏ lên rồi kìa.”
Minh Ngọc xấu trốn vào phía sau lưng anh:
“Em chỉ nói vậy cho cô ta sợ thôi.”
Thành Trung đưa tay ra nắm lấy tay Minh Ngọc:
“Nhưng anh thật sự muốn kết hôn rồi. Em học cho nhanh lên.”
“Em cũng cố gắng để không bị nợ môn đó chứ nhưng trường em không rút ngắn thời gian học được.”
Thành Trung cười lớn:
”Rút ngắn thời gian học à? Thực sự em ‘máu’ cưới hơn cả anh rồi đó.”
Lần này thì Minh Ngọc không đỏ mặt vì xấu hổ nữa mà đỏ mặt vì tức giận. Cái gì mà ‘máu hơn’. Cô đây chỉ đang nói đến quy chế của nhà trường thôi chứ. Rõ ràng là anh đề cập đến chuyện này trước mà.
Minh Ngọc rút tay ra khỏi tay Thành Trung:
“Anh lái xe cho nó cẩn thận vào. Em không muốn ‘ăn đường’ đâu.”
Thành Trung nhận ra cô gái ngồi phía sau mình đang tức giận, anh cười cười làm hòa:
“Là anh ‘máu’ hơn. Được chưa?”
Minh Ngọc bật cười:
”Nói thế còn được.”
Bỗng nhiên Minh Ngọc nhớ tới cảnh Thành Trung đưa danh thiếp khách sạn cho cô người mẫu:
“Anh có thường xuyên đưa danh thiếp cho người đẹp không? Mà lúc nãy em thấy giống như lấy tiền đè người vậy.”
Thành Trung bật cười:
”Lấy tiền đè người ấy hả? Lần đầu đó nhưng cảm giác cũng khá thú vị. Đảm bảo về sau cô ta không dám động tới em nữa.”
Thành Trung tiếp lời:
”Anh chỉ có một cái danh thiếp đó thôi. Anh Tuấn Thành có cả một đống cơ.”
Minh Ngọc cười lớn:
“Anh Tuấn Thành làm gì mà cần nhiều vậy?”
Thành Trung liền nói:
“Là để làm dịch vụ trọn gói đó. Họ vào khách sạn nghỉ, sau đó có chuyện thì anh Tuấn Thành sẽ giúp họ. Giống như đỡ đẻ chẳng hạn.”
Thật sự đáng ngưỡng mộ.
Cái này gọi là tuyệt đỉnh công phu đây mà. Có lẽ người thích hợp để thừa kế hệ thống khách sạn nhất là Tuấn Thành cũng nên.
_ _ _ _ _
Vừa bước vào quán, Thành Trung và Minh Ngọc đã thấy Thùy Dung ngồi đó. Cô đưa tay vẫy hai người bọn họ.
”Ở chỗ này.”
“Nhanh gớm. Bà từ trường ra đây mà còn nhanh hơn tôi với anh Trung.”
“Tôi đi một mạch chứ đâu có như hai người. Vừa đi lại vừa nắm tay nắm chân chứ gì.”
Thành Trung cười cười:
“Các em chọn món đi.”
Minh Ngọc đưa cho Thùy Dung menu rồi nói:
“Nhờ phúc của bà cả đấy. Hôm nay bà chọn đi.”
“Không khách khí nhá.”
Lúc này một giọng nam trầm ấm vang lên:
”Còn thiếu người mà đã chọn món sao?”
Minh Ngọc và Thùy Dung giật mình. Cả hai ngẩng lên thì thấy Tuấn Thành đứng đó.
Thùy Dung lắp bắp:
“Ông… ông bác sĩ.”
Tuấn Thành bật cười:
”Không phải tôi nói với em rồi à. Tôi là anh trai của Thành Trung. Không phải ông nào hết.”
Thành Trung nhìn Minh Ngọc mỉm cười:
”Cái phúc hôm nọ của anh còn phải nhờ vào anh Tuấn Thành nữa nên hôm nay cũng gọi anh ấy đến luôn.”
Minh Ngọc chỉ vào chỗ trống bên cạnh Thùy Dung:
“Anh ngồi đi ạ.”
Tuấn Thành nhìn Thùy Dung rồi nói:
“Vậy phiền cô.”
Thùy Dung lập tức ngồi lùi vào phía trong. Cô đưa menu cho Tuấn Thành.
“Anh chọn đi. Hôm nọ anh là người có công to nhất đó.”
Tuấn Thành bật cười:
”Chỉ tại cô ngốc quá. Bỏ thuốc ngay trước mặt bác sĩ thì đúng là đến lậy cô. Không những thế còn đến khóc lóc cả đêm tại phòng trực của tôi nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lúc này phục vụ đến gần, Tuấn Thành liền chọn món lẩu cháo do thấy Thùy Dung chăm chú nhìn vào trang menu ghi món đó.
Minh Ngọc tròn mắt nhìn Thùy Dung:
“Cả đêm hôm đó bà ở chỗ anh Tuấn Thành?”
Thùy Dung đỏ mặt:
“Tôi sợ bà có chuyện nên đến xin anh ta mở cửa phòng bệnh nhưng anh ta nhất quyết từ chối rồi còn nói phải tin vào nhân phẩm của Thành Trung.”
Làm sao tin được cái người đã hai mươi sáu tuổi mới biết mùi yêu đương chứ. Không làm gì Minh Ngọc mới là lạ đó.
Minh Ngọc không ngờ Thùy Dung làm nhiều chuyện cho mình như vậy. Không những thế bạn của cô còn không nói lời nào về chuyện này.
“Thùy Dung, cảm ơn bà. Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi nhiều như vậy.”
Tuấn Thành thấy một màn cảm động trước mắt liền bật cười:
“Em dâu không cần cảm kích quá đâu. Cô ấy đến khóc lóc một lúc rồi nằm lăn ra ngủ trong phòng trực của anh. Anh nghĩ cô ấy còn ngủ ngon hơn em bị trúng thuốc an thần nữa đó.”
Thùy Dung nghe lời này liền tức giận, cô đánh mạnh vào vai Tuấn Thành:
“Anh không cần mở miệng ra là nói xấu tôi như vậy. Anh không thích c.h.ế.t thì đưa ngay cái móc khóa điện thoại trả cho tôi.”
Minh Ngọc ngạc nhiên nhìn hai người:
“Móc khóa nào?”
“Cái móc khóa bà làm cho tôi đó. Có chữ “ThD” ấy. Đã nói đó là Thùy Dung mà anh ta nhất quyết nói không phải.”
Thành Trung bật cười:
“Anh Tuấn Thành lại cho rằng Th là viết tắt của từ Thành đó.”
Minh Ngọc nhìn Thành Trung rồi nói:
”Xem ra em sắp phải thay đổi cách xưng hô với Thùy Dung rồi.”
Thành Trung nắm tay Minh Ngọc đứng lên:
“Từ xưa đến giờ bọn em không quen ăn cẩu lương nên hai người ở lại ăn uống vui vẻ nhé. Em đã liên hệ trước với chủ quán nên tiền sẽ được em chuyển khoản. Đừng có bỏ đi khi chưa ăn hết nồi lẩu đó.”
Minh Ngọc cười cười nhìn Thùy Dung và Tuấn Thành:
“Anh Trung đi thì em cũng phải đi theo rồi. Anh chị ở lại nha.”
Thùy Dung nhìn theo bóng hai người rời đi, lẩm bẩm:
“Minh Ngọc, đúng là cái đồ không có nghĩa khí.”
Nói xong, cô đứng lên định rời đi thì Tuấn Thành giữ tay cô lại:
”Ăn đi. Thằng Trung nó trả tiền rồi. Không ăn là phí đó. Nếu em muốn, tôi sẽ giúp em trừng trị hai đứa chúng nó.”
Cũng đúng. Đồ ăn ngon trước mắt, chẳng tội gì phải bỏ đi cả.
Tuấn Thành cười cười:
”Không phải tôi đã nói với em là tôi tìm được mẹ cho con của mình rồi à? Ăn nhiều một chút. Tôi không thích người gầy quá, như vậy con tôi sẽ không có đủ dưỡng chất cần thiết khi ở trong bụng mẹ.”
Nói xong, Tuấn Thành liền gắp một miếng đậu phụ từ nồi lẩu vào bát của Thùy Dung:
“Ăn cái này rất tốt cho vòng một. Sau này, con của tôi sẽ không bị thiếu sữa.”
Thùy Dung quay sang nhìn Tuấn Thành:
“Anh mà còn nói linh tinh nữa là tôi không khách khí đâu đấy.”
Tuấn Thành quay sang nhìn Thùy Dung:
“Không khách khí? Vậy em có thể làm gì?”
“Tôi...”
Đối diện với Tuấn Thành, mọi từ ngữ lại bay biến, cô ấp úng:
“Tôi… tôi sẽ ăn hết nồi lẩu này.”
Tuấn Thành cười lớn:
“Tốt. Tôi thực sự thích em rồi đấy.”
_ _ _ _ _
“Thành Trung, anh Tuấn Thành muốn làm quen với Thùy Dung sao?”
“Anh ấy có vẻ bị ấn tượng mạnh với Thùy Dung nên nhờ anh giúp đỡ.”
“Em cảm thấy hai người bọn họ tuy khắc khẩu nhưng cũng sẽ rất vui.”
Thành Trung cười lớn:
”Anh thấy gần ba mươi năm độc thân của anh Thành sắp kết thúc rồi.”
Thành Trung dừng xe ở chung cư gần hồ trung tâm:
”Minh Ngọc, anh muốn đưa em tới một nơi.”
Minh Ngọc nhìn anh nghi hoặc:
“Chúng ta đến thăm nhà ai vào giờ này? Có thể họ đang ăn cơm tối đó.”
Thành Trung cười cười, vừa nói anh vừa đưa Minh Ngọc đi vào trong thang máy:
”Nếu thực sự có cơm, chúng ta sẽ ăn luôn.”
Thành Trung lấy chìa khóa mở cửa một căn hộ trên tầng 12 của chung cư.
”Em vào đi.”
Đây là một chung cư có hai phòng ngủ được trang trí với màu trắng là chủ đạo. Ngoài ra, ban công của căn hộ này còn có những chậu hoa hồng leo và một bàn trà bằng gỗ đi kèm với hai chiếc ghế dựa. Có lẽ chủ nhà là người rất lãng mạn, được ngồi ở ban công này đọc sách, nhâm nhi một tách trà hoặc cà phê thì còn gì tuyệt hơn.
Minh Ngọc ngạc nhiên:
”Trong này không có ai ạ? Hơn nữa anh còn có chìa khóa.”
Thành Trung ôm lấy Minh Ngọc từ phía sau, nhẹ nhàng nói:
”Trong này không phải có hai người sao?”
Minh Ngọc quay đầu lại, ngước mắt nhìn anh:
“Nhà của anh ạ?”
Thành Trung đặt lên môi Minh Ngọc một nụ hôn rồi nói:
”Nó cũng là của em nữa.”
Không đợi cô kịp phản ứng, anh lấy ra một chiếc hộp xinh xắn từ trong túi áo, một chiếc nhẫn bằng bạch kim có đính kim cương được đeo vào ngón tay áp út bên bàn tay trái của Minh Ngọc.
“Đồng ý gả cho anh nhé.”
Con người này, cầu hôn cũng thật sự bá đạo.
Chẳng phải trên phim ảnh người nam sẽ quỳ xuống hoặc là tặng hoa cho người nữ, hoặc là cho nhẫn đính hôn vào kem chẳng hạn. Nếu không ít nhất cũng phải đợi người nữ đồng ý rồi đưa tay ra mới đeo nhẫn chứ.
“Nhẫn cũng đeo rồi nên em không từ chối được đâu.”
Minh Ngọc cười cười, cô ôm cổ Thành Trung rồi nói:
“Em chưa bao giờ nghĩ tới việc từ chối.”
Thành Trung thuận thế bế Minh Ngọc lên:
“Vậy bây giờ sẽ là bữa cơm đầu tiên ở nhà riêng của hai đứa mình.”
Nói xong, anh liền bế Minh Ngọc đi về hướng phòng ngủ.
GÓC CHÉM GIÓ:
Tác giả: Anh Trung, anh đi đâu vậy?
Thành Trung: Đi ăn cơm chứ đi đâu.
Tác giả: Anh đi về hướng phòng ngủ kìa.
Thành Trung: Bà có phải chủ nhà đâu mà biết. Phòng ăn là phải đi về hướng đó nha.
Tác giả: À à. Xin lỗi. Tôi hiểu lầm. Anh chị cứ tiếp tục đi ạ.