Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Trung bế Minh Ngọc vào trong phòng ăn. Anh đã tự tay chuẩn bị món cơm rang Dương Châu trước khi đi đón Minh Ngọc.
Anh cười cười nhìn cô:
”Em có biết tại sao bữa ăn đầu tiên ở nhà riêng của hai đứa mình lại là món này không?”
Minh Ngọc khẽ lắc đầu. Anh thừa biết cô không thích món đậu Hà Lan trong món cơm rang Dương Châu nhưng vẫn làm.
Thành Trung mỉm cười:
“Vì cuộc sống sau này chắc chắn sẽ có nhiều thứ giống như món cơm rang này. Có những thứ em thích, cũng có những thứ em không thích. Chỉ cần có anh ở bên cạnh, chắc chắn anh sẽ chia sẻ cùng em, bảo vệ cho em, giống như cách anh nhặt những hạt đậu Hà Lan ra khỏi món cơm rang này vậy.”
Thật không ngờ điều ẩn chứa phía sau món cơm rang Dương Châu ngày hôm nay lại là như vậy.
“Có anh ở bên cạnh, em sẽ vượt qua được hết. Em sẽ ăn món cơm này mà không cần anh nhặt hạt đậu hộ em đâu. Chỉ cần lần sau anh đừng cho vào nữa là được.”
Thành Trung bật cười:
”Nhất trí. Anh có thể nhìn ra là em đang rất đói.”
Sau khi ăn cơm tối xong, Thành Trung dẫn Minh Ngọc vào trong một phòng ngủ có ban công nhìn ra hồ trung tâm:
”Em ra thử nhìn xem có nhận ra điều gì không?”
Minh Ngọc đứng ở ban công nhìn xuống hồ:
“Em thấy ghế đá cạnh cây lộc vừng. Hình như đây là chỗ bọn mình hay ngồi.”
Thành Trung ôm lấy cô từ phía sau:
”Là chỗ bọn mình hay ngồi, cũng là nơi lần đầu tiên anh hôn em.”
Minh Ngọc cười cười:
”Thật ra hôm đó em cũng định hôn anh, chỉ là anh làm trước thôi.”
“Vậy có muốn anh đền bù cho em không? Để cho em chủ động.”
Minh Ngọc xoay người lại, mỉm cười:
”Vậy bọn mình đi xuống đó nhé. Em sẽ mua kem cho anh.”
“Không cần đâu.”
Vừa dứt lời Thành Trung liền bế Minh Ngọc lên, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, thì thầm bên tai cô:
“Bây giờ em có thể chủ động hôn anh.”
Minh Ngọc mặt đỏ tía tai, nhắm tịt hai mắt. Làm gì có cái kiểu chủ động hôn Thành Trung ở trong cái không khí mập mờ đáng sợ này chứ. Vừa rồi vì đi thẳng ra ban công của phòng ngủ để ngắm cảnh đêm, đến cả đèn trong phòng cũng không bật nữa, chỉ có ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào.
Không thấy người bên dưới có động tĩnh gì, Thành Trung bật cười:
”Nếu để anh giành quyền chủ động thì không biết anh sẽ làm gì đâu nhé.”
Sao giọng cười mà lời nói lại có vẻ đe dọa vậy nhỉ?
Minh Ngọc liền vội vàng vòng tay qua cổ Thành Trung, đặt lên môi anh một nụ hôn. Thường thì luôn là anh chủ động, cô chỉ thuận thế theo anh mà thôi nên Minh Ngọc cũng chỉ hôn như chuồn chuồn lướt nước vậy.
“Em đi theo anh luyện tập lâu như vậy mà vẫn không nhớ cách anh hay hôn em?”
Minh Ngọc đỏ mặt:
“Như vậy là chưa được sao?”
Thành Trung ghé sát vào tai cô, nói bằng giọng trầm thấp:
“Anh muốn nhiều hơn thế.”
Nghe những lời này, Minh Ngọc liền nổi da gà.
“Thành Trung, em… em nghĩ là bọn mình nên đi ăn kem.”
Đang lúc gay cấn tự nhiên Minh Ngọc đổi chủ đề khiến Thành Trung bật cười. Tất nhiên anh hiểu được cô gái của anh còn chưa sẵn sàng. Mặc dù nhịn nhiều đã thành quen nhưng Thành Trung vẫn muốn trêu chọc cô thêm một chút.
“Tại sao lại phải đi ăn kem?”
“Vì… vì bỗng nhiên em thấy thèm.”
“Thế anh cũng bỗng nhiên thấy thèm thứ gì đó thì sao?”
Minh Ngọc lắc đầu:
”Thứ anh muốn… để sau có được không?”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Nó sẽ hỏng mất.”
Minh Ngọc tròn mắt ngạc nhiên. Hỏng. Cái gì hỏng chứ?
Thành Trung gõ nhẹ lên trán của Minh Ngọc:
“Ngốc ạ. Thứ anh muốn cũng giống em. Chính là kem đó. Anh đã đặt họ mang lên rồi. Chắc năm phút nữa là đến nơi.”
Vừa nói anh vừa kéo Minh Ngọc đứng dậy:
”Còn không mau rời giường. Nếu không thứ anh muốn không phải là kem đâu.”
Minh Ngọc nhìn Thành Trung rồi nói:
“Cảm ơn anh.”
Thành Trung mỉm cười. Quả thực đứng trước cô gái nhỏ của mình, có quá nhiều lần anh không kiềm chế được bản thân. Có lẽ từ giờ không được ở cùng Minh Ngọc trong những không gian riêng tư như thế này, tránh cho con thú trong người trỗi dậy. Nếu còn tiếp tục nhiều lần như vậy nữa e rằng có nhiều thứ sẽ hỏng thật chứ chẳng chơi.
_ _ _ _ _
Tết năm đó là lần đầu tiên Minh Ngọc tới nhà của Thành Trung tại thành phố Q.
Dù vẫn biết gia thế của gia đình Thành Trung không phải “dạng vừa đâu” nhưng Minh Ngọc vẫn có chút choáng váng.
Đứng trước cổng nhà Thành Trung, hồi hộp xen lẫn với căng thẳng khiến cho tay Minh Ngọc ướt đẫm mồ hôi.
Thành Trung biết được điều đó liền trấn an cô:
“Em đừng lo lắng. Mọi người trong gia đình anh đều rất yêu quý em. Hơn nữa, ba Vinh cũng ở đó nữa.”
Ba Vinh? Không phải ba nói năm nay trực hết mồng ba nên không thể đi cùng cô sao?
Bỗng nhiên cổng được mở ra mặc dù Thành Trung và Minh Ngọc chưa bấm chuông. Người mở cổng là mẹ Kim Phụng:
“Hai đứa còn không mau vào nhà.”
Nói xong, bà quay sang nhìn Thành Trung:
“Anh định để con bé đứng nắng thế này sao? Anh không xót nhưng mẹ xót biết chưa.”
Thành Trung cười cười:
“Bọn con còn chưa kịp nhấn chuông mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lúc này Minh Ngọc cúi đầu, lễ phép nói:
“Cháu chào bác.”
Mẹ Kim Phụng mỉm cười:
”Đây là lúc nào rồi chứ. Phải gọi là mẹ nhớ chưa.”
Nói xong, bà cầm túi hoa quả từ tay Minh Ngọc đưa cho Thành Trung:
”Anh tự mình mang hết đồ đi. Minh Ngọc vào nhà với mẹ. Nhanh cho khỏi nắng.”
Minh Ngọc mỉm cười:
”Dạ vâng ạ.”
Thành Trung cầm túi hoa quả trên tay không khỏi suy nghĩ. Có khi nào anh sắp bị cho ra rìa hay không?
_ _ _ _ _
Vì về nhà vào đúng giờ ăn cơm trưa nên sau khi rửa chân tay xong Minh Ngọc và Thành Trung liền vào bếp giúp mọi người dọn bàn ăn.
Hôm nay đích thân mẹ Kim Phụng và chị Thiên Trang vào bếp. Hai người chuẩn bị rất nhiều món ngon được làm từ hải sản.
Sau khi đồ ăn đã được dọn hết lên bàn, Thành Trung liền mời ông bà nội, ba Tuấn, ba Vinh, và Tuấn Thành xuống phòng ăn.
Ông nội cầm ly rượu lên rồi nói:
“Uống mừng Thành Trung và Minh Ngọc nào.”
Cả nhà lập tức nâng ly:
“Cạn ly.”
Lúc Minh Ngọc định nhấp môi, Thành Trung liền giữ tay cô lại:
“Để anh uống thay em.”
Minh Ngọc mỉm cười:
Một chút thôi. Không sao đâu.”
Lúc này Thành Trung đã cầm lấy ly rượu.
Tuấn Thành thấy vậy bật cười:
“Em dâu để Thành Trung uống đi. Anh nghĩ nó không phải sợ em say làm càn đâu mà sợ em say nó làm bậy đó.”
Mặt Minh Ngọc đỏ bừng.
Mẹ Kim Phụng cười cười, gắp một miếng chả mực vào trong bát của Minh Ngọc:
“Con ăn đi.”
“Con cảm ơn mẹ.”
Thiên Trang đưa cho Minh Ngọc một cốc nước ngọt:
“Em uống cái này thì Thành Trung không giành với em đâu.”
Minh Ngọc nhận ly nước ngọt từ tay Thiên Trang:
“Cảm ơn chị.”
Thiên Trang nhìn Minh Ngọc rồi nói:
”Từ hôm Thành Trung đến xin học là chị đã biết nó rất thích em. Chứ nó từ trước tới giờ có xuất hiện ở trung tâm tiếng Anh của chị bao giờ đâu.”
Nói xong cô liền cười híp mắt:
“Thành Trung một khi đã đặt ra mục tiêu, nhất định nó sẽ làm bằng được. Chị hy vọng sự ‘quyết liệt’ của nó không làm em sợ.”
Nghe tới đây mặt Minh Ngọc ửng đỏ, cô nhớ lại hồi hai người mới quen nhau. Quả thực tốc độ nhanh như tên lửa của Thành Trung làm cô lo lắng.
Lúc này ba Tuấn lên tiếng:
“Thành Trung nhà mình kể ra cũng quyết liệt thật. Tấn công trên mọi mặt trận.”
Thành Trung cười cười, đỏ mặt.
Ông nội bật cười:
“Anh Tuấn không được nhìn Thành Trung nó làm nũng con bé Minh Ngọc đâu. Hôm ở căn nhà cổ, tôi còn tưởng là mình hoa mắt. Không ngờ thằng cháu nội nhà mình lại khá vậy.”
Ba Vinh mỉm cười:
”Cháu thì thấy nhiều lắm rồi. Chỉ là không nghe được tụi nó nói gì thôi. Lắp hẳn mấy cái camera từ trong nhà ra đến cổng luôn đó bác.”
Ba Tuấn bật cười:
“Chú sợ thằng Trung đến vậy sao?”
“Em không sợ. Em sợ Minh Ngọc không chống lại nổi vẻ đẹp trai của Thành Trung mà thôi.”
Lúc này Tuấn Thành cười lớn:
”Chú thực sự lo lắng quá rồi. Em dâu của cháu không bị mê hoặc bởi mấy thứ đó đâu. Minh Ngọc bản lĩnh lắm đó.”
Qua lời nói này của Tuấn Thành, ba Tuấn có thể hình dung ra những “ấm ức” mà con trai mình phải chịu. Xem ra Minh Ngọc cũng nguyên tắc không kém gì ba của cô, nói không chừng vẻ ngoài xinh đẹp ngoan ngoãn nhưng bên trong lại là một Tiểu Diệt Tuyệt. Thật tội nghiệp cho thằng con trai hai mươi mấy tuổi đầu mới biết đến mùi yêu đương.
Ông nhìn Thành Trung và Minh Ngọc mỉm cười:
“Hiện giờ tình cảm của hai đứa rất tốt. Sẵn tiện có mặt cả nhà, ngày mai lên phường đăng ký kết hôn luôn đi.”
Thành Trung mỉm cười, nắm tay Minh Ngọc:
“Để sau đi ba. Minh Ngọc còn nhỏ. Em ấy vẫn còn đang đi học.”
Thằng này, sao cười mà ba thấy mày như muốn khóc vậy? Được rồi. Tự mày nói ra thì tự chịu nhá. Ba đã mở lời mà còn từ chối.
_ _ _ _ _
Sau khi dùng xong bữa tối, Thành Trung gọi taxi rồi cùng Minh Ngọc và ba Vinh tới một căn hộ nghỉ dưỡng thuộc hệ thống khách sạn Thiên Nam do trước đó thượng tá Vinh từ chối ở lại biệt thự. Dù sao cũng là lần đầu Minh Ngọc tới nhà Thành Trung, mặc dù ai cũng yêu mến Minh Ngọc nhưng hai ba con cô ở lại sẽ gây ra nhiều xáo trộn.
Đứng trước cửa căn hộ, Thành Trung nói với thượng tá Vinh.
”Ba có thể cho con mượn Minh Ngọc một lát không? Con muốn đưa em ấy đến một nơi.”
“Nhìn hai đứa tình cảm như vậy, ba cũng chẳng muốn giữ nó lại, nhưng đi đâu cũng đừng về muộn quá.”
Thành Trung mỉm cười:
“Con cảm ơn ba.”
Minh Ngọc liền vẫy tay tạm biệt ba Vinh:
“Con đi một lát ba nhé.”
Nhìn Thành Trung nắm tay Minh Ngọc rời đi, thượng tá Vinh cảm thán một câu:
”Sao càng nhìn càng thấy hai đứa nó giống như đôi sam vậy nhỉ?”