Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Trung đưa Minh Ngọc tới ngọn hải đăng thành phố Q.

Vừa tới nơi, hải đăng hiện ra sừng sững như người gác biển khổng lồ, đối lập với vẻ mạnh mẽ đó lại là giàn hồng leo cổ thụ bên dưới chân ngọn hải đăng.

Tiếng sóng vỗ rì rào, mùi hoa hồng thoang thoảng khiến cho những người đến nơi đây muốn gác lại những bộn bề lo toan để hoà mình vào khung cảnh lãng mạn này.

Từ trên ngọn hải đăng nhìn xuống, toàn cảnh thành phố Q về đêm thực sự làm cho người ta choáng ngợp.

Ánh đèn lung linh với đủ sắc màu khiến Minh Ngọc không thể rời mắt.

Cô ngước mắt nhìn Thành Trung:

“Anh muốn em được ngắm khung cảnh tuyệt vời này nên mới đưa em tới đây?

“Chỉ là muốn ở riêng với em một lát thôi.”

Nói xong, anh liền ôm cô:

”Thấy người mình yêu ở bên cạnh mà lại không thể ôm vào lòng anh cảm thấy rất khó chịu.”

Minh Ngọc nép vào trong n.g.ự.c anh:

“Sao bỗng nhiên sức chịu đựng của đồng chí Thành Trung lại kém đi như vậy?”

“Anh không biết nữa. Có lẽ vì em đến nhà anh khiến cho anh sinh ra ảo giác em đã là của anh vậy.”

Cô mỉm cười:

“Đó không phải là ảo giác. Minh Ngọc là của Thành Trung.”

Dưới ánh đèn, Minh Ngọc có thể thấy mắt của Thành Trung có hơi đỏ lên:

”Anh khóc sao?”

Thành Trung ôm chặt cô gái nhỏ trong lòng:

“Anh thực sự rất vui. Vui vì em đã đến, đã trở thành một thành viên trong gia đình anh.”

Minh Ngọc nhón chân hôn nhẹ lên môi Thành Trung:

”Em cũng rất vui. Vui vì em đã thực sự bước vào thế giới của anh.”

Thành Trung cúi người hôn lên môi cô. Nụ hôn này khác hẳn với nụ hôn vừa rồi của Minh Ngọc. Mãi tới khi hô hấp của cô trở nên khó khăn anh mới dừng lại. Nhìn mặt cô ửng đỏ, Thành Trung mỉm cười:

”Hôn đánh dấu lần đầu tiên em về quê chồng.”

Con người này, thực sự không thể khiến người ta cảm động quá năm phút mà. Nếu nói Thành Trung có chút “lưu manh” thì cũng chẳng sai đâu.

_ _ _ _ _

Trên đường về, Minh Ngọc hỏi Thành Trung:

“Em tò mò một chút, tại sao anh lại chọn trở thành một người lính công binh?”

Thành Trung mỉm cười:

”Cái này có lẽ là do duyên phận. Duyên trời định là anh em mình sẽ gặp nhau.”

Minh Ngọc bĩu môi:

“Đừng có xạo. Không tin.”

”Em nhớ ba Vinh kể có lần em tới nhà anh lúc nhỏ không?”

Minh Ngọc khẽ gật đầu.

“Sau khi cô bé đó và ba rời đi, anh đã hỏi ba Tuấn vì sao một em bé như vậy lại đi theo ba của mình mà không ở một nơi cố định giống như anh, chị Thiên Trang, và anh Tuấn Thành. Ba Tuấn đã nói, vì ba của cô bé là một người lính công binh rất giỏi nên thường được điều động đi một số nơi để tham gia rà phá b.o.m mìn. Còn cô bé đó vì người mẹ đã mất sớm nên chỉ có thể đi theo ba. Từ đó anh bắt đầu để ý đến những tin tức về rà phá b.o.m mìn trên TV. Anh cũng thấy được hậu quả của b.o.m mìn sau chiến tranh tại nước mình thực sự rất nặng nề. Lúc đó anh chỉ nghĩ nếu như sau này anh cũng giống như chú bộ đội hôm đó tới nhà mình sẽ giúp ích được cho xã hội hơn. Anh không muốn học quản trị kinh doanh vì thực sự anh không có khả năng tính toán tiền bạc cho lắm.”

Minh Ngọc mỉm cười:

”Khả năng tính toán tiền bạc của anh thì em không nghĩ là kém đâu. Em thấy mấy lần mua đồ trong siêu thị, khi nhìn thấy trọng lượng của hoa quả trên cân điện tử, anh lẩm nhẩm một con số. Sau này em để ý đó chính là giá tiền của món đồ.”

Thành Trung bật cười:

”Đấy chỉ là sở thích tính nhẩm thôi.”

Sở thích?

Sở thích này thật sự rất là đáng sợ. Không phải lúc đi mua sắm là để thư giãn à? Não bộ cũng cần phải nghỉ đó.

“Vậy trước đó anh muốn lớn lên làm gì?”

Thành Trung mỉm cười:

“Anh nghĩ sẽ trở thành kiện tướng quốc tế.”

Minh Ngọc khẽ “ồ” lên một tiếng.

“Năm anh bốn tuổi, có một người nước ngoài tới khách sạn gia đình anh tại thành phố này. Người đó bày ra một thế cờ và ngồi ngẫm nghĩ. Hình như bác ấy đang cho tay trái chơi với tay phải. Tay trái cầm quân đen. Tay phải cầm quân trắng. Anh theo mẹ tới khách sạn thấy vậy liền vào nhận quân đen. Kết quả là đã hoà bác ấy.”

Minh Ngọc quay sang nhìn Thành Trung bằng vẻ ngưỡng mộ.

Sau này xem tên trong danh sách tại quầy lễ tân mới biết người đó tên Kramnik.

“Kramnik? Có phải là kiện tướng người Nga không?”

Thành Trung gật đầu.

Minh Ngọc không thể nói thêm lời nào. Khi đó anh mới chỉ bốn tuổi. Nếu thực sự theo con đường đó có lẽ thành tích của anh không phải dạng vừa đâu.

Cứ cho là người đó đã nhường anh vì là một đứa trẻ nhưng đó có lẽ là khi thấy được tiềm năng trong con người của Thành Trung.

Thành Trung mỉm cười:

”Bàn cờ vua mạ vàng đó là do bác ấy tặng. Bác ấy đã để lại sau khi rời đi và gửi kèm một lá thư cho anh.”

Minh Ngọc chống cằm suy nghĩ:

”Em lại có một thắc mắc, hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh sao?”

Thành Trung lắc đầu:

“Tiếng Nga.”

Minh Ngọc ngạc nhiên:

“Anh nói được tiếng Nga năm bốn tuổi?”

“Ba Tuấn dạy anh.”

Minh Ngọc lẩm bẩm:

“Năm bốn tuổi em chỉ biết quấy ba Vinh thôi.”

Thành Trung bật cười:

“Năm mười tám tuổi thì bắt đầu biết quấy anh.”

Minh Ngọc nhìn Thành Trung rồi nói:

“Món quà quý như vậy sao anh lại cho anh Tuấn Thành.”

“Anh đã đặt làm bộ khác giống như thế. Bộ kia anh sẽ mang tới nhà của hai đứa mình. Anh Thành chơi cái gì cũng có thể thắng anh, chỉ riêng cờ vua là chưa từng thắng nên anh ấy mới muốn món đồ đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nói đến đây Thành Trung cười lớn:

”Những thứ quan trọng với anh, anh không dễ gì mà giao cho người khác đâu.”

Thật sự không ngờ Thành Trung cũng có thể ‘lươn lẹo’ đến vậy.

Minh Ngọc bỗng nhiên nghĩ tới điều gì liền quay sang nhìn Thành Trung:

”Anh vẫn luôn nghĩ tới cô bé con đến nhà anh lúc nhỏ. Anh thích cô bé ấy đúng không?”

Thành Trung bật cười. Đang yên đang lành lại định gây gổ với anh sao?

Nếu nói là thích nhất định Minh Ngọc sẽ nói anh tơ tưởng đến cô gái khác. Còn nếu nói không thích nhất định cô sẽ nói bé con đó chính là cô. Thôi thì cứ trả lời là không thích đi. Dù sao với bé con đó anh cũng chỉ là có chút ấn tượng mà thôi.

“Không thích. Anh chỉ nhớ được vậy thôi.”

Minh Ngọc lên giọng:

“Vậy là không thích đúng không?”

Thành Trung gật đầu, “Ừ” một tiếng.

“Vậy là anh không thích em. Cô bé đó là em mà.”

Thành Trung nhẹ nhàng nói:

”Anh không thích em lúc còn bé xíu nhưng anh yêu em của hiện tại.”

Minh Ngọc nghe mấy lời này toàn thân liền mềm nhũn, vốn dĩ định trêu anh một chút cho quên đi người bên cạnh là một siêu trí tuệ nhưng xem ra không được rồi.

Hai người xuống xe, Thành Trung nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc còn đang bay loạn của Minh Ngọc rồi hôn lên môi cô:

”Em lên phòng đi. Ngủ ngon nhé.”

Minh Ngọc mỉm cười:

”Ngủ ngon.”

Thượng tá Vinh đi dạo quanh khu nghỉ dưỡng liền trông thấy cảnh này. Ông không khỏi cảm thán:

“Khéo tao cũng sắp lên lẹo giống mày rồi Milo ạ.”

Vừa định quay người rời đi thì Thành Trung lên tiếng gọi:

“Ba.”

Thượng tá Vinh bật cười. Sao tụi nó hôn nhau mình thấy lại phải trốn nhỉ? Còn thằng kia sao vừa hôn con gái ông mà nó tỉnh bơ như vậy?

Bội phục. Bội phục.

Thành Trung lấy một túi đồ từ trên xe đưa cho thượng tá Vinh:

”Đây là túi chườm nóng thảo dược giảm đau nhức ở bàn chân. Con thấy ba mỗi khi trời lạnh vết thương lại tái phát nên mua tặng ba cái này. Ở thành phố Q ban đêm rất lạnh con sợ ba sẽ bị đau. Con đã hướng dẫn Minh Ngọc rồi, ba cứ đưa cho em ấy là được.”

Nói xong, Thành Trung mỉm cười:

“Con quên mất không đưa cho Minh Ngọc cầm lên.”

Thượng tá Vinh cười lớn. Mải hôn nhau như vậy thì còn nhớ được gì chứ. Nhưng thôi, ông cũng chẳng phải lão già không hiểu chuyện, bọn trẻ thương yêu nhau như vậy tất nhiên là phải mừng rồi.

Thượng tá Vinh nhận món đồ từ tay Thành Trung rồi nói:

”Cảm ơn con đã lo cho sức khoẻ của ba.”

“Ba phải thật khoẻ mạnh để sau này còn chơi với cháu ngoại nữa.”

Cái gì? Cháu ngoại sao?

Sao đang yên đang lành lại cháu chắt gì ở đây. Coi chừng ba mày lại bị lên huyết áp đó nha.

Thành Trung như thấy được suy nghĩ của thượng tá Vinh, anh vội vàng trấn an:

“Ý con là mấy năm nữa.”

Thượng tá Vinh thở phào nhẹ nhõm.

Mày cứ doạ ba thế này muốn sống thọ cũng khó đấy con ạ.

_ _ _ _ _

Minh Ngọc học hết kỳ một năm thứ ba đại học thì trường của cô bỗng nhiên đổi quy chế, cho phép sinh viên khoa Mỹ thuật Công nghiệp có thể tốt nghiệp sớm hơn nửa năm nếu như hoàn thành tất cả các tín chỉ.

Khỏi phải nói Thành Trung mừng đến rớt nước mắt. Anh chuyên tâm chăm sóc cho sự nghiệp học hành của cô gái nhỏ. Thành Trung tự an ủi bản thân, dù sao cũng là đầu tư cho tương lai, có thể sớm rước nàng về dinh ngày nào anh mừng ngày đó.

Lúc này Minh Ngọc cũng tạm gác lại công việc tại nhóm của GREY D để tập trung cho việc học tập. Vì biết GREY D là người công tư phân minh nên Minh Ngọc đã nhận lời trở lại làm việc sau khi tốt nghiệp đại học.

Ba Tuấn, mẹ Kim Phụng cùng ba Vinh cũng đã sớm chọn được ngày lành tháng tốt để tổ chức lễ cưới cho hai người.

Ngày cưới sẽ diễn ra sau lễ tốt nghiệp khoảng một tháng nên ngoài việc học tập Minh Ngọc cũng lên kế hoạch tự tay thiết kế mẫu váy cưới cho mình.

Nhìn bản thiết kế váy cưới trên giấy, Thành Trung mỉm cười:

”Anh thực sự rất mong đến ngày được nhìn thấy em trong bộ váy cưới này.”

Bỗng nhiên anh nhớ ra điều gì nên ghé sát tai Minh Ngọc thì thầm:

“Váy này có hơi sâu quá không nhỉ? Anh sợ cái nốt ruồi xanh sẽ bị lộ đó.”

Minh Ngọc nghe thấy lời này liền phản bác:

“Nó đâu có lộ ra được. Nó ở chỗ khác cơ.”

Thành Trung bật cười:

”Anh xem nào. Chẳng lẽ anh tính sai toạ độ.”

Minh Ngọc điên tiết cầm thước vẽ trong tay đánh cho Thành Trung một trận. Thành Trung vừa cười vừa chạy khắp phòng:

”Đến lúc đó anh sẽ biết thôi. Em cũng chỉ trốn anh được hơn một tháng nữa.”

Tuấn Thành và Thuỳ Dung mua đồ ăn tới thăm nhà riêng của Thành Trung vì biết hôm nay Minh Ngọc cũng đến để thiết kế váy cưới.

Chứng kiến một màn vừa rồi, trong lòng Tuấn Thành không khỏi cảm thán. Thằng em của mình đúng là thánh nhịn. Minh Ngọc cũng thật là...

Haiz... nghĩ tới đây Tuấn Thành nhận ra anh cũng “thần thánh” chẳng kém gì Thành Trung. Chẳng phải anh chính là xử nam hai mươi chín tuổi sao.

BÀN TAY VÔ HÌNH

Ông nội Thành Trung: A lô, chú Phát phải không?

Hiệu trưởng đại học A: Vâng. Anh Thiên Minh.

Ông nội Thành Trung: Nghe nói khoa Mỹ thuật Công nghiệp trường chú không được tốt nghiệp sớm như mấy khoa khác.

Hiệu trưởng đại học A: Vâng. Từ xưa đến giờ vẫn vậy. Nhưng bọn em cũng đang xem xét thay đổi. Mà có chuyện gì không anh?

Ông nội Thành Trung: Cũng không có gì. Chỉ là cháu dâu tương lai đang học ở đó. Nếu có thể thì các chú làm nhanh lên một chút.

Ông nội Thành Trung cười cười rồi nói tiếp: Bọn anh đang định liên kết với trường đại học để tuyển dụng nhân sự ngành du lịch và cho phép sinh viên đến thực tập tại một số khách sạn trong hệ thống. Trường đại học A cũng đang trong danh sách đó.

Hiệu trương đại học A lập tức hiểu ý: Em sẽ sớm đưa ra câu trả lời khiến anh hài lòng.

Quả nhiên sau chưa đầy một tuần, quyết định điều chỉnh quy chế đã được dán tại bảng thông báo của đại học A.