Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Kỳ An nắm lấy vai tôi, xoay tôi lại, mặt đối mặt với anh. Giọng nói kiên định: “Vận Vận, yêu là điều không thể kiểm soát.”

“Anh thừa nhận, Lâm Hi Lệ rất xuất sắc, bên anh còn nhiều người ưu tú khác, nhưng đó không phải lý do anh yêu ai.”

“Anh đã nghiên cứu thành tích và biểu hiện của em ở trường, em rất giỏi, chỉ cần thêm thời gian trưởng thành, đừng tự ti.”

“Nhưng anh yêu em không phải vì điều đó.”

“Có lẽ do duyên phận, đúng lúc gặp em, anh động lòng.”

“Yêu một người là cảm xúc thật, chỉ xuất hiện với người phù hợp.” “Anh chỉ mong sống cả đời bên người mình yêu.” “Anh hi vọng người đó là em, Vận Vận, em đồng ý chứ?”

Aaaaaaa… Anh ấy giỏi quá đi mất. Màn tỏ tình nghiêm túc khiến tôi tim đập thình thịch, đầu óc choáng váng.

Tôi nhớ lời chị Lâm Hi Lệ thì thầm: Ngay ngày đầu biết tôi bị đau bụng kinh, Chu Kỳ An đã liên hệ với cô ấy.

Khi đó cô đang nghỉ phép, định vừa đi du lịch vừa đi hội thảo. Cuối cùng hội thảo xong, du lịch thì bị anh “lùa” về. Nếu không nhờ cô bảo phải đợi hết kỳ kinh mới khám chính xác, chắc anh đã bay sang tận nơi bắt cô về luôn.

“Đừng nhìn Chu Kỳ An như công tử nhà giàu miệng độc, thực ra cậu ấy đơn giản và chung tình lắm.” “Em không nhầm người đâu, hai đứa chắc chắn sẽ hạnh phúc, sau này nhớ mời chị uống rượu cưới.”

… Ban đầu tôi hỏi anh có yêu tôi không chỉ để nghe chính miệng anh nói. Giờ điều cần nghe đã nghe, điều phải thấy đã thấy, điều phải cảm nhận đã cảm nhận. Nếu không gật đầu thì thật quá tàn nhẫn.

Tôi nhìn anh đắm đuối, lòng ngập tràn biết ơn, trời ơi sao lại tặng tôi một người hoàn hảo như thế!

Tôi nhẹ giọng nói: “Chu Kỳ An, mình thử hẹn hò đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ngạc nhiên: “Vận Vận, em thật sự đồng ý rồi à?”

Gì vậy trời? Đến tỏ tình cũng phải đóng kịch à?

Tôi quay đi, cố ý trêu chọc: “Hả? Em nói gì nhỉ? Không nhớ nữa rồi.”

“Không được!” – Chu Kỳ An chạy theo, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, mười ngón đan chặt – “Rõ ràng em đã đồng ý.”

Tôi thầm nghĩ, rõ ràng nghe rồi còn giả vờ.

“Vậy thì, bạn trai đẹp trai của em, trưa nay mình ăn gì mừng đây?” “Em thích gì mình ăn đó.”

“Vậy… lẩu đi!” Không có cay không vui!

Anh cưng chiều nói: “Tất cả nghe theo em.” Tôi đùa: “Thật sự nghe lời em?”

Anh gật đầu vụng về: “Thật mà!”

“Vậy nghe lời em, mình chia tay đi.”

“Không được!” – Anh bóp tay tôi một cái, giọng đầy quyền uy. “Từ giờ trừ chia tay, sau này trừ ly hôn, mọi chuyện đều nghe em.”

Ôi trời ơi, quả thật biết nói gì vừa đúng vào tim người ta. Tôi cũng bóp lại tay anh, mặt ngập tràn hạnh phúc: “Chúc hợp tác vui vẻ, Chu Kỳ An.”

HOÀN