Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Để theo đuổi Giang Mẫn, tôi đã giả vờ làm một cô gái ngoan ngoãn suốt năm năm.

Cuối cùng, anh ấy lại đi trước tôi một bước, tỏ tình với người con gái khác.

Tôi khóc như mưa tại nhà họ Giang, bị em trai anh ấy bắt gặp.

Giang Nhượng vẫn luôn đơn thuần và ngoan ngoãn như trước, luống cuống giúp tôi lau nước mắt.

Về sau, khi tôi cùng bạn bè tụ tập ở quán bar, nghe bàn bên vang lên giọng nói quen thuộc:

“Dạo này sao anh Nhượng vui thế?”

Trong làn khói mờ ảo, Giang Nhượng lười biếng chống đầu bằng một tay, nở nụ cười vừa ngông cuồng vừa ngạo nghễ:

“Chờ cô ấy thất tình đủ lâu rồi.”

1.

Cuối tuần, tôi lại một lần nữa đứng trước cửa nhà họ Giang.

Trên tay cầm hai cốc trà sữa nhài xanh, ôm theo đề thi và ghi chú đã in sẵn.

Giang Mẫn thích những cô gái nhẹ nhàng dịu dàng.

Vì muốn theo đuổi anh, tôi đã đóng vai cô gái ngoan suốt năm năm.

Trước mặt người ngoài, tôi là Doãn Âm ngạo mạn lạnh lùng.

Nhưng trước mặt Giang Mẫn, tôi là đóa hoa tri kỷ dịu dàng tận tâm.

Làm bạn với anh bao nhiêu năm, người trong nhà họ Giang ai cũng biết tôi.

Tôi cùng anh leo núi giải sầu, cùng anh đón sinh nhật mỗi năm.

Bố mẹ Giang coi tôi như con gái nuôi, lần nào tụ họp cũng đưa tôi theo.

Ngay cả cậu em trai cùng cha khác mẹ của anh ấy... tôi cũng không bỏ qua.

Cuối tuần rảnh rỗi, tôi đến nhà anh dạy kèm cho Giang Nhượng.

Cậu ấy nhỏ hơn chúng tôi hai tuổi, vẫn đang học lớp 12.

Tôi học ngành ngoại ngữ, bình thường cũng nhận dạy thêm IELTS, TOEFL cho học sinh cấp hai, cấp ba.

Lần đó, mẹ Giang vô tình nhắc đến việc tiếng Anh của Giang Nhượng hơi kém, tôi liền nói mình có thể tranh thủ giúp cậu ấy học.

Giang Mẫn nghe vậy liền cười, khoác vai tôi như anh em tốt rồi cụng ly:

“Cảm ơn nhé, Doãn Âm!”

Anh quay sang nói với cậu con trai đang ngồi trên ghế sô pha:

“Giang Nhượng, em lời to rồi đấy! Doãn Âm dạy thêm bên ngoài, một buổi tận hai ngàn năm đấy nhé!”

Cậu con trai bị gọi tên ngẩng đầu lên, ánh hoàng hôn phủ lên khuôn mặt cậu một lớp ánh sáng dịu dàng.

Cậu mặc áo khoác thể thao sáng màu, gương mặt trẻ trung và sạch sẽ.

Cậu khẽ cười ngại ngùng: “Vậy làm phiền chị rồi.”

Nghe tiếng gõ cửa, mẹ Giang vội ra mở rồi nhiệt tình đón tôi vào:

“Âm Âm à, cô vừa mới cắt hoa quả, lát mang lên phòng cho hai đứa nhé.”

Tôi liên tục cảm ơn, ánh mắt kín đáo lướt qua phòng khách tìm kiếm bóng dáng kia.

Giang Nhượng từ phòng ngủ bước ra, giúp tôi nhận lấy túi tài liệu:

“Giang Mẫn hôm nay không có nhà. Bạn anh ấy có việc nên anh ra ngoài rồi.”

Tôi có chút thất vọng, nhưng ngoài miệng vẫn cố cười cứng:

“Không sao mà, hôm nay em đến đâu phải để tìm anh ấy.

Đề lần trước chị đưa, em làm xong chưa?”

Gai xương rồng

Tôi theo Giang Nhượng vào phòng ngủ, trên bàn là đề thi đang mở ra.

Tôi vừa kiểm tra bài làm sai, chưa chú ý thì mẹ Giang đã vào phòng.

Bà bưng đĩa trái cây cười vui vẻ:

“Âm Âm à, cháu đến là quý rồi, còn mua trà sữa cho Giang Nhượng nữa à?

Lại làm cháu tốn kém rồi.”

Lúc này tôi mới nhớ ra mình mua hai cốc trà nhài xanh.

Ban đầu vốn là mua cho Giang Mẫn.

Anh ấy thích nhất vị này.

Nhưng tình thế hiện tại, tôi chỉ có thể giả vờ thoải mái đưa trà sữa cho Giang Nhượng:

“Trên đường về thấy quán trà sữa, nên tiện tay mua luôn.”

Giang Nhượng nhìn tôi một cái, không nhận.

Mẹ cậu ấy liền trêu đùa:

“Cháu xem Âm Âm tận tâm dạy kèm cho con biết bao nhiêu, vừa mua trà sữa vừa giảng bài cho con.

Lần sau mà không đứng nhất lớp thì còn mặt mũi nào nhìn Âm Âm nữa?”

Có mẹ Giang góp lời, tôi thuận thế nhét ly trà vào tay cậu, cười tít mắt nói:

“Chúng ta đâu cần khách sáo thế chứ.”

Lúc này cậu mới nhận lấy.

Một lúc sau, tôi nghe cậu nhẹ giọng nói: “Cảm ơn chị.”

Đợi mẹ cậu ra ngoài, Giang Nhượng mở túi, tiện tay cắm ống hút vào ly đầu tiên rồi đưa cho tôi.

Giang Mẫn không thích người em trai này.

Có lẽ do là anh em cùng cha khác mẹ, anh ấy luôn có sự thù địch tự nhiên với cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh từng nói em trai mình tính cách kỳ lạ, lại nóng nảy. Bạn bè toàn dạng lêu lổng, không chịu học hành.

Lúc đó tôi còn tưởng Giang Nhượng là kiểu học sinh cá biệt.

Nhưng đến khi gặp mặt, tôi lại không thể liên hệ cậu thiếu niên yên tĩnh rụt rè ấy với hình tượng “đầu gấu” trong lời Giang Mẫn.

Sau đó tôi thường xuyên đến nhà họ Giang, cậu cũng chỉ yên lặng ở trong phòng đọc sách hoặc chơi game.

Tôi từng nhắc đến chuyện này với Giang Mẫn, anh ấy hờ hững nói:

“Ồ, chắc là lớn rồi nên thay đổi chứ gì.”

Tôi thấy buồn cười:

“Anh cũng chỉ hơn cậu ấy có hai tuổi.”

Nhưng xem ra việc Giang Mẫn chỉ thích kiểu học sinh ngoan là điều không thể nghi ngờ.

Lúc này, điện thoại tôi vang lên thông báo tin nhắn.

Là tin nhắn thoại từ bạn cùng phòng:

“Tối nay đừng quên đi chơi escape room nha~ Cậu nói sẽ Mẫn crush đi cùng đấy!”

Chuyện tôi thích Giang Mẫn, ai ai cũng biết.

Tôi lấy tay che micro, nhỏ giọng nói:

“Tớ đi một mình thôi, anh ấy bận rồi.”

Bạn cùng phòng thở dài:

“Thế thì thiếu một người mất, bọn tớ phải ghép thêm người lạ rồi.”

Tôi vẫn giữ chút hy vọng cuối cùng, gửi tin nhắn cho Giang Mẫn:

“Anh không có nhà à? Tối nay đi escape room không?”

Anh ấy trả lời rất nhanh:

“Chắc hôm nay không được, để hôm khác anh Mẫn em đi chơi nha.”

Hết cách, tôi đành thông báo “tin buồn” với bạn bè.

Mọi người bắt đầu lục tung danh bạ tìm người, tôi cũng lần lượt nhắn tin hỏi ai còn rảnh.

Ngay lúc đó, Giang Nhượng – người chứng kiến toàn bộ quá trình – đột nhiên lên tiếng:

“Hay là… để em đi với chị?”

2.

Tôi và Giang Nhượng đứng trong khu nghỉ của trò chơi thoát khỏi mật thất.

Nhìn cậu em cao mét tám bên cạnh, tôi không khỏi cảm thán trong lòng:

Trẻ con bây giờ phát triển thật nhanh.

Với gương mặt và chiều cao thế kia, người ngoài chắc tưởng cậu là sinh viên đại học.

Ai mà nghĩ cậu vẫn còn là người chưa đủ năng lực hành vi Mẫn sự cơ chứ?

Bạn cùng phòng của tôi vừa thấy tôi liền cười hí hửng chạy tới, khoác tay lên cổ tôi thì thầm:

“Cậu Mẫn đến rồi à? Là người bên cạnh kia hả? Nhìn cũng đẹp trai phết đó nha~”

Tôi xấu hổ, vội hạ giọng:

“Là em trai anh ấy đó, còn hai tháng nữa mới đủ mười tám…”

Bạn cùng phòng: “……”

Tay đang định rút điếu thuốc của cô ấy cũng rụt lại.

Xem ra cô nhớ tới lời tôi từng nói — rằng tôi phải giữ hình tượng cô gái ngoan trước mặt nhà họ Giang, nên giờ còn có cả trẻ vị thành niên đứng cạnh thì càng không dám làm liều.

Tôi lấy điện thoại ra, thấy Giang Mẫn gửi mấy tin nhắn.

Anh ấy nghe nói tối nay tôi đi chơi escape room, liền Mẫn dò tôi phải chú ý an toàn, nhớ về sớm.

“Em là con gái, anh không yên tâm nếu em ở ngoài quá muộn.”

“Chơi xong lúc mấy giờ, anh đến đón em.”

Chỉ đọc đến hai câu đó, bao nhiêu oán giận trong lòng tôi ban nãy liền tan biến sạch sẽ.

Não yêu đương có một ưu điểm lớn — chính là dễ mềm lòng, ít khi tức giận quá lâu.

Tôi vội vàng nhắn lại:

“Không cần đâu, Giang Nhượng đi chơi cùng em rồi, lát nữa bọn em về cùng nhau.”

Nhưng mãi không thấy Giang Mẫn trả lời.

Tôi nghĩ chắc anh bận chuyện riêng, mà nhân viên cũng vừa thông báo tất cả giao điện thoại, chuẩn bị vào phòng chơi.

Trước khi cất đồ đạc, tôi tiện tay mở WeChat Moments (vòng bạn bè) lên xem một chút.

Và chỉ một lần vô tình nhìn thấy ấy…

Cảm giác như m.á.u toàn thân đều đóng băng ngay tức khắc.

Tứ chi lạnh toát, xương cốt đau buốt.

Não bộ như trống rỗng, tai ù đi, cả người tê dại.

Giang Mẫn đăng một bài trong vòng bạn bè.

Bốn tấm ảnh.

Tấm cuối cùng là ảnh chụp chung.

Một cô gái đang ôm cánh tay anh, cười rạng rỡ ngọt ngào.

Chú thích phía dưới viết rằng:

“Lễ Tình nhân năm nay… cuối cùng cũng không phải trải qua một mình nữa.”