Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3.-4
Tôi ngồi trong nhà vệ sinh nữ, khóc như trút hết cả ruột gan.
Bạn bè chỉ tưởng tôi đau bụng, nên đã vào phòng chơi trước.
Tôi khóc đến mức không còn chút sức lực nào, chỉ có thể nấc lên không thành tiếng.
Phải miêu tả cảm giác này thế nào đây?
Giống như người mỗi ngày đều gửi cho bạn tin “chào buổi sáng” và “ngủ ngon”,
người luôn nhắc bạn ăn cơm, đi ngủ, tập thể dục,
người gọi điện trò chuyện đến khuya nghe bạn lải nhải đủ thứ chuyện —
bỗng dưng biến mất.
Sự ân cần, quan tâm, chăm sóc ấy trong phút chốc như bóng bong bóng xà phòng, nổ tung rồi tan biến không dấu vết.
Bạn từng nghĩ mình là ngoại lệ trong trái tim người đó.
Bạn từng tin rằng mình đang dùng chân tình để làm tan chảy một tảng băng lạnh giá.
Nhưng cuối cùng phát hiện ra — bạn chỉ là một thú vui git thời gian khi anh ta buồn chán.
Khi bạn mộng mơ vẽ nên tương lai của cả hai,
thì anh ta lại đang bận ở bên một cô gái khác, giúp cô ấy giải quyết muộn phiền.
Tôi nhớ lại, mỗi khi có người trêu chọc mối quan hệ giữa tôi và Giang Mẫn,
anh ấy luôn cười cợt mập mờ mà rằng:
“Tôi và Doãn Âm là gắn bó cả đời đấy, không tách ra được đâu.”
“Chúng tôi chưa vội, các cậu vội làm gì?”
Tôi tưởng anh ấy ngại thân phận bạn bè nên chưa dám thổ lộ.
Nên tôi chờ.
Chờ đến lúc anh không nhịn được nữa.
Chờ đến lúc anh công khai, đường đường chính chính giới thiệu tôi với mọi người.
Gai xương rồng
Chúng tôi… đã quen nhau tròn năm năm rồi.
...
Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa tay.
Cô gái trong gương mặc chiếc váy trắng, tóc dài xõa trên vai,
nhưng đôi mắt sưng đỏ đến không thể nhận ra.
Giang Mẫn thích những cô gái ngoan ngoãn, ngọt ngào, thuần khiết như thỏ con.
Thế nên tôi đã cố giấu đi tính cách lạnh nhạt thật sự của mình,
cố gắng đóng vai một đóa chi tử hoa dịu dàng bên cạnh anh.
Trước mặt anh, tôi không hút thuốc, không uống rượu, không nói tục,
ngay cả chơi game cũng giả vờ là tay mơ.
Anh luôn vừa cười bất lực vừa che chở tôi:
“Tôi không có mặt, là mấy người bắt nạt Doãn Âm hả?”
Nhưng rõ ràng, anh rất thích cái cảm giác đó.
Chỉ là, giả thì mãi mãi vẫn là giả.
Tôi không phải một cô gái ngoan thật sự, mà anh cũng chỉ là một người nhập vai quá sâu.
Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, Giang Nhượng đang đứng chờ ngoài cửa lập tức chạy đến, nhíu mày:
“Chị sao vậy? Không khỏe à?”
Tôi sững lại:
“Em… em chưa vào chơi à?”
Đối diện với đôi mắt sưng đỏ của tôi, Giang Nhượng thoáng khựng lại,
rồi lập tức phản ứng, luống cuống rút khăn giấy ra giúp tôi lau nước mắt:
“Chị sao lại khóc?
Hay là… em đưa chị về nhé?”
Được người quan tâm như thế…
lại khiến tôi nhớ tới Giang Mẫn.
Nếu là anh, thấy tôi như vậy, chắc chắn cũng sẽ lúng túng, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Thế là nước mắt tôi lại lặng lẽ rơi xuống.
Tôi nghiêng đầu, dùng ngón tay khẽ chấm từng giọt.
Lúc này nước mắt không còn là vì tủi thân,
mà như thể tỉnh mộng sau một cơn ác mộng, sống sót sau khi bị hiện thực tát cho một cú đau điếng.
“Chỉ là hơi khó chịu thôi, chị muốn về trước.”
Giang Nhượng không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh tôi.
Nhà tôi và nhà họ Giang không cùng tuyến tàu điện ngầm,
tới trạm là phải chia tay.
Có lẽ Giang Nhượng vẫn lo cho tôi, nên vẫn im lặng quẹt thẻ đi vào theo.
Tôi bật cười bất lực:
“Em theo vào làm gì, nhà em ở hướng khác mà.”
Cậu mím môi, cười đơn thuần:
“Không sao đâu, em không yên tâm.
Để em tiễn chị lên tàu rồi mới đi.”
Giờ tan tầm, nhà ga đông nghịt người.
Tôi vẫy tay ra hiệu cho cậu quay về đi.
Tàu đến, cửa toa từ từ mở ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, Giang Nhượng đứng phía sau tôi khẽ nói:
“Doãn Âm… chị đừng buồn vì người không đáng nữa.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị dòng người đông nghịt đẩy lên tàu.
Ngay lúc đó, chiếc bùa bình an buộc trên túi xách của tôi bị chen chúc làm rơi xuống sân ga.
Tôi muốn quay lại nhặt, nhưng người đông quá, tôi bị ép chặt không thể xoay người.
Giang Nhượng trên sân ga nhìn thấy chiếc bùa, liền bước tới định nhặt lên.
Tôi vội hét lên:
“Giang Nhượng — đừng nhặt!
Không cần đâu —”
Tôi không muốn cậu nhặt lên.
Bởi vì đối với tôi, đó là một vết nhơ.
Bên trong chiếc bùa bình an ấy còn giấu một chiếc nhẫn bạc.
Là chiếc nhẫn DIY tôi và Giang Mẫn từng làm cùng nhau.
Chúng tôi khắc lên đó chữ cái đầu trong tên cả hai, mỗi người giữ một chiếc.
Khi ấy, Giang Mẫn cắm cúi khắc chữ, giọng vừa nhẹ nhàng vừa nghiêm túc:
“Chiếc nhẫn này em phải giữ kỹ nhé.
Mười năm sau lôi ra xem lại, coi như là giao ước mười năm của chúng ta.”
Tôi từng hỏi anh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Giao ước mười năm là gì?”
Anh cười:
“Em nghĩ là gì thì là cái đó.”
Câu nói ấy mập mờ mà đầy ngụ ý.
Tôi thật sự đã rất nghiêm túc gìn giữ.
Luôn mang theo bên mình, sợ bị mất.
Nhưng rốt cuộc, tất cả chỉ là câu nói đùa.
Chỉ có những kẻ từng thật lòng yêu mới còn nhớ.
Còn Giang Mẫn thì — anh ấy đã sớm quên rồi.
“Xin nhường đường —
Cho tôi xuống —”
Tôi cố chen ra khỏi đoàn người, muốn nhặt lại chiếc bùa trước khi Giang Nhượng phát hiện ra chiếc nhẫn.
Nhưng đám đông quá chật chội, tôi không tài nào đẩy ra được.
Ngay khoảnh khắc cửa toa sắp khép lại,
tôi nhìn thấy Giang Nhượng cúi đầu — nhặt lấy chiếc bùa bình an.
Và đúng lúc ấy — một chiếc nhẫn bạc rơi lăn ra từ bên trong.
Tôi về nhà liền lập tức thêm Giang Mẫn vào danh sách “Không làm phiền”.
Mấy ngày liền tôi không trả lời bất cứ tin nhắn nào của anh ta.
Giang Mẫn sốt ruột, gọi điện cho tôi liên tục.
Tôi cũng chẳng buồn bắt máy.
Cuộc tình đơn phương mà ai cũng biết này, cứ vậy kết thúc là được rồi.
Tôi đâu có ngốc.
Nếu không có sự ngầm đồng ý và thái độ mập mờ của Giang Mẫn, tôi đâu phí công sức trên người anh ta.
Chính anh ta là người luôn tạo cho tôi một loại ảo giác — rằng chúng tôi không thành đôi, là vì anh ta không dám bước từ bạn bè sang người yêu. Anh ta sợ nếu yêu rồi không thành, đến làm bạn cũng chẳng còn.
Tôi đã từng xót xa vì sự thận trọng ấy của anh ta, xót xa cho sự nhạy cảm và đa nghi của anh ta.
Cho nên tôi mới mặc kệ anh ta lần này qua lần khác lợi dụng danh nghĩa bạn bè mà đùa giỡn tôi như trong lòng bàn tay.
Đúng, tôi thực sự rất thích Giang Mẫn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẵn sàng đánh mất phẩm giá của mình — của một người tên là Âm Âm — chỉ để yêu một người.
Tôi mở tủ quần áo, nhìn nửa tủ đầy những chiếc váy trắng vải bông ngoan ngoãn, rồi gom hết lại, bán cho trạm thu mua đồ cũ.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, tôi thấy trên điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ.
Bỏ qua cuộc gọi của Giang Mẫn, tôi gọi lại cho Giang Nhượng.
Cậu ấy bắt máy rất nhanh.
“Buổi cuối rồi, còn một đề thi mô phỏng chưa giảng xong, hôm nay chị còn đến không?”
cậu ấy lại bổ sung:
“Tuần này Giang Mẫn không về.”
…
Khi tôi đến nhà họ Giang, Giang Nhượng thấy tôi thì ngẩn ra mất một lúc mới hoàn hồn.
Tôi không thèm ngẩng đầu, tùy tiện nói:
“Sao vậy, không nhận ra chị à?”
Giang Nhượng im lặng một lát:
“Không… chỉ là hơi bất ngờ…”
Tôi không còn phải ăn mặc ngoan ngoãn như hoa dành dành trắng nữa, mà mặc váy dây ngắn vốn thuộc về tôi, trang điểm kiểu khói đen đầy sắc sảo.
Đây mới là Âm Âm thật sự.
Học xong tiết cuối cùng, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó diễn tả.
Sau này sẽ không còn phải đến nhà họ Giang nữa.
Mối quan hệ với Giang Mẫn cũng chấm dứt tại đây.
Giang Nhượng bỗng đưa cho tôi một vật, tôi cúi đầu nhìn.
Là bùa bình an hôm đó rơi ở ga tàu điện ngầm.
Giọng Giang Nhượng có chút áy náy:
“Bên trong hình như có một chiếc nhẫn, nhưng nó lăn xuống khe của sân ga rồi, em không tìm được.”
Tôi khẽ cười, nhẹ nhõm thở phào.
“Không sao, mất rồi thì càng tốt.”
Có lẽ ba mẹ Giang cũng đoán được chuyện giữa tôi và Giang Mẫn.
Có cảm giác nợ nần, hoặc lo tôi nghĩ quẩn, nên thỉnh thoảng lại nhờ Giang Nhượng mời tôi đi ăn, đi dạo.
Tôi nhìn Giang Nhượng vừa mua trà sữa xong cho tôi, bất đắc dĩ hỏi:
“Giang Nhượng, em sắp thi đại học rồi mà, cuối tuần còn có thời gian ra ngoài ăn uống à?”
Giang Nhượng cười ngại ngùng:
“Không sao, chút thời gian này với em không đáng kể gì.”
Quả thật, chỉ cần cậu ấy đi thi, điểm đỗ vào trường top là chắc chắn.
“Tính thi trường nào?” Tôi hỏi.
Giang Nhượng không suy nghĩ:
“Ở lại thành phố này là được.”
Tôi nửa đùa nửa thật:
“Thành phố này chỉ có trường chị là thuộc nhóm trường trọng điểm, hay là thi vô đó làm Mẫn em của chị đi?”
Cậu ấy cũng cười:
“Được thôi.”
Tôi chỉ coi đó là lời đùa, không để tâm.
Từ đó về sau, tôi và Giang Mẫn như hai đường thẳng song song, không còn giao điểm.
Một thời gian sau, bạn cùng phòng rủ tôi đi uống rượu.
Đêm khuya, tôi ngáp ngắn ngáp dài mà vẫn đi, bạn tôi còn cảm thán:
“Giờ chắc là học sinh thi đại học được nghỉ rồi nhỉ, sao mà đông người vậy?”
Nghỉ rồi à?
Trong đầu tôi mơ màng chợt nhớ ra — đúng rồi, Giang Nhượng thi xong rồi.
Chắc vài ngày nữa lên WeChat hỏi thử cậu ấy đậu trường nào.
Đi ngang qua một phòng riêng, tôi nghe thấy giọng quen thuộc vang lên bên trong:
“Bạn gái của Nhượng ca không đến à?”
“Làm bạn gái học muội cơ đấy, có vui không?”
Tiếng cười đùa của đám con trai vang lên, có người nói:
“Dạo gần đây Nhượng ca vui vẻ lắm.”
“Ngày nào cũng đưa bạn gái đi ăn đi dạo, vậy mà vẫn thi đậu trường top, đỉnh thật.”
Khói thuốc mịt mù, Giang Nhượng lười biếng chống cằm, ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay.
Cười một cách ngông nghênh mà cũng đầy ngây ngô:
“Đợi cô ấy thất tình đủ lâu rồi.”