Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 1

Tác giả: Mr. Bin

Ánh đèn thành phố lung linh rọi xuống con phố khuya, nơi chiếc xe mui trần màu đen bóng loáng vừa dừng lại trước một quán bar sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Tiếng nhạc xập xình vọng ra từ bên trong khiến không gian càng thêm rạo rực, hoang dại.

Bước xuống từ xe là một người đàn ông cao lớn, áo sơ mi đen ôm sát bờ vai rộng và những múi cơ săn chắc hiện rõ. Gương mặt anh ta góc cạnh, lạnh lùng và ánh mắt sâu hút, mang theo một khí chất khiến người ta khó lòng rời mắt — Duy Khang, tổng giám đốc tập đoàn DK lừng danh, kẻ mà mọi lời đồn thổi đều xoay quanh sự tàn nhẫn, m.á.u lạnh và những cuộc tình không bao giờ ràng buộc.

Nhưng đêm nay, ánh mắt anh ta lại dán chặt vào một dáng hình khác — An Vy, cô gái với làn da trắng mịn, mái tóc dài buông lơi uốn nhẹ và bộ đầm đỏ ôm sát phô diễn từng đường cong căng đầy. Cô ngồi ở quầy bar, ly rượu trên tay lắc nhẹ, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch cười, ánh mắt liếc nhìn như một sự thách thức đầy mê hoặc.

Anh tiến lại gần, tiếng giày da vang lên nhịp nhàng trên nền sàn gỗ. "Em đến một mình sao?" — giọng anh trầm ấm, vang lên sát bên tai Vy khiến cô thoáng rùng mình.

Vy xoay người, ngước mắt nhìn thẳng vào anh. "Tôi thích tự do. Mà anh thì sao? Đêm nay cũng muốn kiếm người để chơi trò công bằng à?"

Câu nói ấy như một mồi lửa châm vào hơi men đang cuộn trong lòng Duy Khang. Anh cúi xuống, bàn tay mạnh mẽ vuốt nhẹ lên eo cô, kéo cô sát vào lồng n.g.ự.c cứng cáp: "Vậy thử xem... có công bằng không... khi chúng ta ở cùng nhau đêm nay?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không kịp để Vy phản ứng, anh nắm lấy cổ tay cô, kéo ra khỏi quầy bar, lên thẳng phòng VIP trên tầng cao nhất. Cửa phòng vừa khép lại cũng là lúc môi anh áp xuống, chiếm trọn bờ môi đỏ mọng ấy.

Hơi thở anh nóng bỏng, bàn tay lạnh của anh luồn qua lớp vải mỏng manh nơi vai trần của Vy, kéo dây váy tụt xuống, để lộ bờ n.g.ự.c căng tròn mềm mại, ánh đèn mờ hắt lên khiến cảnh tượng trước mắt càng thêm quyến rũ, kích thích.

Vy không yếu đuối như vẻ ngoài. Cô đẩy anh ra, đôi mắt long lanh ánh lên tia sắc bén. "Anh nghĩ có thể dễ dàng chiếm đoạt tôi sao? Công bằng à? Đêm nay, tôi mới là người quyết định luật chơi."

Duy Khang bật cười, một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. "Vậy thì... để xem luật chơi của em thế nào…"

Anh đẩy Vy ngã xuống chiếc ghế sofa rộng lớn phủ da thuộc mềm mại, hai tay ghì chặt lấy cổ tay cô, cúi xuống hôn dồn dập lên cổ, lên bờ vai trắng muốt.

Hơi thở dồn dập, cơ thể cả hai nóng ran lên theo từng động tác khiêu khích. Váy Vy đã nằm chỏng chơ trên sàn, chỉ còn lại làn da trần mềm mại run rẩy dưới từng cú vuốt ve, nhấm nháp điên cuồng của anh.

"Em có công bằng không... khi khiến anh phát điên thế này?" — giọng anh khàn đặc trong khoảnh khắc anh siết chặt hơn, chiếm lấy cô một cách mạnh bạo và đầy đam mê.

Vy rướn người lên, miệng khẽ rên khẽ trong men say và ham muốn bùng nổ, đôi mắt long lanh như chứa cả trời đêm đầy sao và lửa dục cháy bỏng.

Trong không gian chỉ còn tiếng thở hổn hển, tiếng thì thầm ngắt quãng... Đêm dài dằng dặc nhưng đầy khoái cảm, nơi luật chơi thực sự không ai còn kiểm soát được nữa.