Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 2

Tác giả: Mr. Bin

Buổi sáng trong căn hộ penthouse sang trọng, ánh nắng rọi qua lớp rèm lụa mỏng khiến không gian trở nên ấm áp và đầy mê hoặc. Trên chiếc giường rộng phủ ga trắng tinh, Vy nằm nghiêng, tấm chăn hờ hững che ngang lưng trần mềm mại, những vết hôn đỏ hằn khắp làn da trắng sứ còn sót lại dấu vết của đêm nồng nhiệt.

Bên cạnh cô, Duy Khang nửa tựa vào thành giường, một tay ôm chặt lấy eo cô, tay kia kẹp điếu thuốc chưa châm. Ánh mắt anh nhìn Vy không còn vẻ lạnh lùng mà đêm qua từng khiến cô run rẩy, thay vào đó là một chút chiêm nghiệm khó đoán.

Vy cựa mình, môi khẽ nhếch cười: "Anh nhìn đủ chưa? Tôi không thu phí nếu anh ngắm thêm vài phút đâu."

Khang cúi xuống, hôn nhẹ lên gáy cô, giọng trầm khàn: "Em làm anh phát điên đấy biết không?"

Vy quay người đối diện, tay vuốt nhẹ lên bờ n.g.ự.c rắn chắc của Khang, cười khẽ: "Đêm qua chỉ là một cuộc chơi thôi mà… Tổng giám đốc DK đâu dễ gì bị điều khiển cảm xúc?"

Nhưng bất ngờ, Khang giữ chặt lấy tay cô, ánh mắt trở nên sâu hút và nguy hiểm hơn: "Có công bằng không, khi chính em là người khiến anh không còn kiểm soát nổi bản thân… rồi lại nói nó chỉ là một trò chơi?"

Vy ngước lên, ánh mắt cô thoáng có chút xao động, nhưng vẫn kiêu ngạo đáp: "Nếu anh thấy bất công, vậy thì đòi lại đi. Tôi sẵn sàng cho anh chơi tiếp… nhưng luật chơi là tôi đặt."

Dứt lời, Vy kéo nhẹ ga giường trượt xuống, để lộ cơ thể trần trụi mềm mại, từng đường cong gợi cảm khiến hơi thở của Duy Khang chững lại một nhịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh không chần chừ thêm một giây nào nữa. Đôi bàn tay to lớn mạnh mẽ kéo cô lại gần, đè cô xuống đệm, bàn tay lướt nhanh trên thân thể cô như muốn chiếm hữu từng tấc da thịt.

Hơi thở họ quấn lấy nhau, môi anh dày đặc những nụ hôn cháy bỏng rải xuống cổ, ngực, bụng, khiến cơ thể Vy run lên theo từng đợt khoái cảm.

"Anh muốn cho em thấy… luật chơi thực sự là ai điều khiển!" — giọng anh khàn đặc khi cơ thể họ hòa quyện, nhịp điệu hoang dại hơn cả đêm qua.

Tiếng rên khẽ bật ra từ đôi môi Vy, nhưng cô không chịu lép vế. Hai tay cô quấn lấy cổ anh, đôi chân vòng chặt quanh eo, lắc lư nghịch ngợm theo từng chuyển động. Mỗi cú hông dập mạnh của Khang là mỗi lần cô thách thức, mời gọi và khiêu khích, khiến anh càng mất kiểm soát hơn nữa.

Căn phòng chìm trong tiếng thở dốc nặng nhọc, tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ ướt át, hòa quyện thành một bản hòa ca đầy khoái lạc.

Anh nâng Vy lên, xoay người đè cô vào bức tường kính lớn nhìn ra thành phố sáng rực, bàn tay trượt xuống nơi nhạy cảm nhất của cô, vuốt ve khiến cơ thể Vy cong lên theo bản năng, run rẩy và đón nhận.

"Anh đúng là… ác quỷ…" — Vy thở hổn hển giữa khoái cảm lên đến đỉnh.

Khang bật cười trầm đục: "Và ác quỷ chỉ dịu dàng với em thôi."

Nhịp điệu tiếp tục bùng nổ, nhanh hơn, mạnh hơn, sâu hơn. Cho đến khi cả hai cùng vỡ òa trong khoảnh khắc thăng hoa, Duy Khang gầm nhẹ, ghì chặt Vy vào lòng như thể không bao giờ muốn buông.

Họ dựa vào nhau, da thịt đẫm mồ hôi, trái tim đập nhanh loạn nhịp — một trận chiến không ai thực sự thắng, nhưng cũng chẳng ai muốn dừng lại.