Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 11

Tác giả: Mr. Bin

Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại reo vang phá tan không gian yên tĩnh. Vy hé mắt tỉnh dậy, thấy cánh tay rắn chắc của Khang vẫn siết chặt eo cô, giữ cô áp sát vào người như thể sợ cô biến mất bất cứ lúc nào.

"Anh không đi làm sao?" — Vy cất giọng lười biếng, tay vươn lên vuốt nhẹ những vệt hôn đỏ rực vẫn còn vương trên n.g.ự.c anh.

"Không." — Khang trả lời ngắn gọn, giọng anh khàn trầm, hơi thở phả lên gáy khiến cô khẽ rùng mình.

"Anh định nằm ôm tôi cả ngày à?" — Vy cười khẽ, nhưng nét kiêu ngạo và khiêu khích vẫn hiện rõ trong ánh mắt.

"Anh định…" — Khang xoay người đè hẳn lên cô, một tay giữ chặt hai cổ tay Vy trên đỉnh đầu, ánh mắt anh rực lửa ham muốn — "…làm em mệt đến mức không thể rời khỏi giường thêm lần nào nữa."

Chưa kịp để Vy đáp lời, anh cúi xuống, môi anh áp lên môi cô, hôn sâu, quấn quýt, tham lam như muốn nuốt trọn lấy cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo đường cong mềm mại, vén tấm ga trắng lên, vuốt ve bờ đùi trần mịn màng khiến Vy khẽ cong người phản ứng.

"Anh…" — Vy thì thầm giữa những nhịp hôn dồn dập, nhưng câu nói chưa kịp kết thúc đã bị một cú nhấn mạnh mẽ của Khang khiến cô nghẹn lại.

Anh tiến vào thật sâu, thật chậm, từng chút một như cố tình tra tấn cô bằng chính sự chậm rãi ấy. Vy cắn môi, hơi thở cô trở nên gấp gáp, bàn tay siết chặt mép ga giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Vy… nhìn anh." — Giọng Khang khàn đặc, bàn tay anh nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu đầy ham muốn của anh.

Vy rên khẽ, ánh mắt mơ màng nhưng vẫn ánh lên chút thách thức quen thuộc khiến Khang càng thêm mất kiểm soát.

Anh bắt đầu tăng nhịp, mạnh mẽ và dồn dập, mỗi cú nhấn đều sâu và nặng khiến toàn thân Vy run rẩy không ngừng.

Tiếng da thịt va chạm vang lên nhịp nhàng nhưng đầy cuồng dại, tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ ngọt ngào của Vy khiến không gian thêm nóng bỏng, nghẹt thở.

"Anh… quá đáng thật…" — Vy thở gấp, nhưng đôi tay cô đã chủ động ôm chặt lấy cổ anh, đôi chân quấn quanh hông anh, chủ động hòa cùng nhịp điệu hoang dại ấy.

"Em thách thức anh trước." — Khang thì thầm bên tai, cắn nhẹ vành tai cô rồi hôn dọc xuống cổ, để lại vô số dấu hôn đỏ rực.

Nhịp điệu càng lúc càng nhanh, mạnh mẽ và sâu hơn nữa. Hơi nóng lan khắp cơ thể cả hai, mồ hôi rịn trên trán, hòa lẫn với hơi thở đứt quãng.

Khi cao trào lên đến đỉnh, Vy cong người lên, tiếng rên vỡ òa trong khoảnh khắc khoái cảm bùng nổ khiến cô gần như nghẹt thở. Khang ghì chặt cô trong vòng tay, cúi đầu cắn nhẹ lên vai cô, nhấn mạnh thêm vài nhịp cuối cùng rồi mới chậm rãi buông ra.

Cả hai kiệt sức, nằm sát bên nhau, hơi thở hòa lẫn nhưng ánh mắt lại rực lên thứ cảm xúc không chỉ là đam mê.

Khang vuốt ve má Vy, giọng anh trầm thấp nhưng đầy ám muội: "Vy à… từ bây giờ… dù ngày hay đêm… anh sẽ không để em rời khỏi anh nữa…"

Vy nhắm mắt, khẽ tựa đầu vào n.g.ự.c anh, nhưng môi cô lại cong lên một nụ cười đầy bí ẩn — có công bằng không… khi chính cô cũng đã chẳng còn muốn rời đi?