Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 10

Tác giả: Mr. Bin

Căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên từng đường nét cơ thể trần trụi của hai người. Vy nằm nghiêng, tấm ga trắng nhàu nhĩ hờ hững phủ lên phần hông, để lộ tấm lưng trần mềm mại điểm xuyết những dấu hôn đỏ rực, minh chứng cho một đêm dài cuồng nhiệt không dứt.

Duy Khang ngồi phía sau, một tay chống lên thành giường, tay còn lại lướt dọc theo sống lưng Vy, những ngón tay dài lạnh mát nhưng lại khiến cơ thể cô nóng bừng lên, rùng mình từng đợt.

Vy khẽ xoay người, ánh mắt long lanh nhìn anh, môi khẽ cong lên khiêu khích: "Anh vẫn chưa thấy đủ sao? Tổng giám đốc DK làm việc nghiêm túc thật đấy."

Khang cúi sát xuống, hơi thở phả lên cổ cô, bàn tay anh luồn ra sau gáy, kéo cô lại gần hơn: "Em nghĩ anh đủ rồi sao? Khi chính em là người khiến anh phát điên cả đêm lẫn ngày."

Chỉ một động tác nhẹ, anh đã nằm đè lên cô, giữ lấy hai tay cô ghì chặt trên đỉnh đầu, cơ thể trần trụi nóng rực của anh áp sát vào cô, khiến Vy cảm nhận rõ từng nhịp tim anh đập, từng hơi thở nặng nề.

Vy rướn người lên, đôi chân quấn lấy eo anh, chủ động khiêu khích: "Vậy thì thử xem… anh còn sức không?"

Nụ cười mê hoặc ấy như ngọn lửa cuối cùng đổ thêm dầu cho ham muốn trong Duy Khang. Anh cúi xuống, môi chiếm lấy bờ môi ngọt ngào ấy, đầu lưỡi lướt sâu, tham lam chiếm hữu.

Bàn tay to lớn của anh vuốt ve khắp cơ thể Vy, lướt nhanh đến nơi nhạy cảm nhất, trêu đùa, kích thích khiến cơ thể cô căng cứng, hơi thở đứt quãng.

Vy bật rên khe khẽ, nhưng chưa kịp thở ra một nhịp đầy đủ thì Khang đã tiến sâu vào cô trong một cú nhấn mạnh mẽ, sâu đến nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Anh…!" — Vy bật lên một tiếng nấc nghẹn, toàn thân run lên từng đợt.

Nhịp điệu ban đầu chậm rãi, ma mị, như một điệu vũ gợi tình khiến Vy chỉ biết bám chặt lấy tấm ga giường, rên rỉ đầy mê hoặc.

Khang không vội, ánh mắt anh chăm chú nhìn từng biểu cảm đê mê của cô dưới thân mình, khiến anh càng thêm khao khát, ham muốn chiếm hữu cô thật nhiều, thật sâu.

"Em có biết mình đẹp thế nào khi nằm dưới anh không, Vy?" — Giọng Khang khàn đặc, hơi thở gấp gáp vang bên tai cô.

Vy chỉ mỉm cười, đôi mắt long lanh ánh nước nhưng vẫn ánh lên sự kiêu ngạo: "Anh nghiện tôi rồi sao…?"

"Phải." — Khang khẳng định ngay không chút do dự, rồi ngay lập tức nhịp điệu trở nên mạnh mẽ, dồn dập hơn.

Tiếng da thịt va chạm vang vọng khắp căn phòng, tiếng thở dốc và tiếng rên ướt át đan xen vào nhau, hòa thành một bản nhạc ái tình đầy mê hoặc.

Vy cong người, đón nhận từng cú nhấn sâu đến tận cùng, cơ thể cô nóng ran, run lên trong khoái cảm bùng nổ dồn dập.

Khi cao trào ập đến, cả hai cùng vỡ òa. Vy bật lên tiếng rên cuối cùng, cơ thể cô run rẩy không ngừng, còn Khang ghì chặt cô trong vòng tay mạnh mẽ, trán anh tựa vào vai cô, hơi thở nặng nhọc nhưng thỏa mãn.

Anh thì thầm bên tai Vy, giọng khàn đặc vẫn chưa hạ nhiệt: "Vy à… em sẽ không bao giờ rời khỏi anh được đâu… dù là ngày hay đêm…"

Vy khẽ nhắm mắt, khóe môi cong lên một nụ cười bí ẩn — có công bằng không… khi chính cô cũng chẳng còn muốn rời đi nữa?