Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 13
Tác giả: Mr. Bin
Trời đã tối hẳn, bên ngoài ô cửa kính, thành phố lung linh ánh đèn, nhưng không gian trong căn penthouse lại chỉ ngập tràn hơi thở và hơi nóng từ hai con người quấn chặt lấy nhau không rời.
Vy khoác hờ chiếc áo ngủ mỏng tang màu trắng, bước ra ban công, để gió đêm lùa qua mái tóc dài rối bời, làn da trắng ngần càng nổi bật dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ.
Duy Khang tựa người vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy từng chuyển động nhỏ của cô. Sự quyến rũ toát ra từ Vy không chỉ ở ngoại hình, mà còn ở khí chất tự do, kiêu hãnh xen chút ngang tàng đầy khiêu khích.
"Em có biết…" — Khang bước lại gần, giọng trầm khàn vang lên sau lưng cô — "… mỗi lần em đứng thế này, anh lại muốn bế thẳng em vào giường không?"
Vy không quay đầu lại, chỉ khẽ nhếch môi: "Anh bận rộn quá rồi, dừng lại nghỉ đi, đêm nay tha cho tôi một chút được không?"
"Tha?" — Khang cười khẽ, vòng tay ôm trọn eo cô từ phía sau, bàn tay luồn dưới lớp áo ngủ mỏng manh, vuốt ve làn da mềm mại — "Không thể… anh đâu có tha cho em được…"
Lời chưa dứt, anh cúi xuống, môi anh dán lên cổ cô, hôn dọc xuống bờ vai trần, mỗi cái chạm đều khiến Vy khẽ run lên, làn da nổi gai ốc vì khoái cảm chậm rãi nhưng đầy kích thích.
"Anh… thật điên cuồng…" — Vy thì thầm, khẽ nghiêng đầu để lộ bờ cổ thon, bàn tay cô vòng ra sau, vuốt ve mái tóc ướt mồ hôi của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Vì em mà anh mới như vậy." — Khang thì thầm, rồi không đợi thêm một giây, bế bổng cô lên, sải bước đưa thẳng vào trong, đặt xuống mép giường rộng lớn.
Chiếc áo ngủ mỏng tang bị anh kéo tuột xuống chỉ trong một động tác duy nhất, rơi hẳn xuống sàn nhà. Làn da trắng mịn, thân hình mềm mại hiện lên trọn vẹn dưới ánh đèn vàng khiến ham muốn trong mắt Khang càng thêm bùng lên mãnh liệt.
Vy không phản kháng, đôi mắt long lanh ánh lên sự kiêu ngạo xen lẫn mê đắm, bàn tay cô chủ động kéo cổ anh xuống, môi cô lướt nhẹ lên môi anh, khẽ mỉm cười: "Vậy… để xem anh còn sức không…"
Lời thách thức ấy chính là ngòi nổ khiến Khang mất hoàn toàn kiểm soát. Anh đẩy cô nằm ngửa trên giường, cơ thể to lớn phủ trọn lên thân hình mềm mại, nóng bỏng kia.
Bàn tay anh di chuyển tham lam trên da thịt cô, môi anh hôn dọc từ cổ xuống bầu n.g.ự.c căng đầy, tham lam mút mạnh để lại vô số dấu hôn đỏ rực.
Vy bật lên những tiếng rên khe khẽ, hơi thở đứt quãng, cơ thể cong lên theo từng nhịp khiêu khích của anh.
Không chần chừ thêm nữa, Khang nhấn mạnh, tiến sâu vào cô trong một cú dập khiến cả giường khẽ rung lên. Vy bật lên tiếng nấc nghẹn, vòng chân siết chặt hông anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ, hoàn toàn đón nhận nhịp điệu mạnh mẽ, dồn dập mà anh mang đến.
Tiếng da thịt va chạm vang lên, nhịp nhàng nhưng đầy cuồng nhiệt. Hơi thở cả hai hòa lẫn, tiếng rên rỉ mê hoặc vang vọng khắp căn phòng.
Khi cao trào lên đến đỉnh điểm, Vy ngửa đầu, miệng bật ra tiếng rên cuối cùng, cơ thể cô run lên trong khoái cảm mãnh liệt, còn Khang ghì chặt cô, hơi thở nặng nhọc, nhưng ánh mắt anh lại tràn ngập sự chiếm hữu tuyệt đối.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô: "Vy à… từ giờ em chính là của anh… chẳng cần luật chơi nào nữa…"
Vy khẽ nhắm mắt, nụ cười bí ẩn cong lên trên môi — có công bằng không… khi chính cô cũng chẳng muốn luật chơi này kết thúc nữa?