Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 14
Tác giả: Mr. Bin
Sáng hôm sau, khi ánh nắng len lỏi qua khung cửa kính rộng lớn, Vy khẽ cựa mình, cơn đau âm ỉ từ những dấu hôn đỏ rực khắp cơ thể nhắc cô nhớ lại một đêm điên cuồng vừa qua.
Cô quay người, cánh tay rắn chắc của Khang vẫn quấn chặt lấy eo cô, gương mặt anh khi ngủ bình yên lạ thường, không còn vẻ lạnh lùng đầy uy lực như khi ở thương trường — lúc này, chỉ đơn giản là một người đàn ông chiếm hữu người phụ nữ anh khao khát.
Vy nhếch môi cười khẽ, bàn tay vuốt ve bờ n.g.ự.c rắn chắc, rồi bất ngờ cúi người xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên xương quai xanh anh.
Nhưng Khang vốn chưa hề ngủ say. Anh mở mắt, bàn tay giữ chặt eo cô, kéo cô đè xuống dưới thân, giọng trầm khàn vang lên bên tai: "Em muốn bỏ trốn à, Vy?"
Vy nhìn thẳng vào anh, đôi mắt long lanh nhưng ánh lên tia thách thức: "Không bỏ trốn… chỉ là muốn đứng dậy thôi mà."
"Không được." — Khang khẽ cười, nụ cười nửa miệng đầy mê hoặc. "Anh chưa cho phép em rời khỏi giường."
Vừa nói, anh cúi xuống, môi anh tham lam chiếm lấy môi cô, lưỡi anh quấn sâu, kéo dài nụ hôn đến mức khiến Vy không thể thở nổi.
Bàn tay anh lướt nhanh xuống đùi cô, tách đôi chân mềm mại ra, rồi bất ngờ áp chặt cơ thể xuống, tiến sâu vào cô trong một cú nhấn đầy chủ quyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vy bật lên một tiếng rên khẽ, cơ thể cong lên theo bản năng, vòng tay ôm siết lấy cổ Khang.
"Anh… thật sự… điên cuồng rồi." — Vy thì thầm giữa những hơi thở gấp gáp, nhưng ánh mắt cô lại ươn ướt và đầy mê hoặc.
"Điên vì em… và chỉ vì em thôi." — Khang thì thầm, nhịp điệu ngày một dồn dập, mạnh mẽ và sâu hơn, khiến tiếng va chạm da thịt vang vọng nhịp nhàng khắp căn phòng.
Vy chẳng còn giữ được chút kiêu ngạo nào. Từng nhịp di chuyển của Khang khiến cô run lên, tiếng rên bật ra ngày một nhiều hơn, ngọt ngào và ướt át, hòa vào tiếng thở gấp của anh.
"Vy… em khiến anh phát điên… em có biết không?" — Giọng Khang khàn đặc, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, bàn tay anh giữ chặt eo cô, kéo cô sát vào cơ thể mình hơn nữa.
Vy cắn môi dưới, đôi mắt long lanh ánh lệ nhìn anh, nhưng giọng cô lại đứt quãng giữa những tiếng rên nghẹn ngào: "Anh… nghiện rồi đúng không?"
"Phải…" — Khang gằn nhẹ, nhịp điệu càng lúc càng cuồng dại hơn — "Nghiện… và không thể dừng lại."
Khi cao trào ập đến, Vy ngửa cổ, tiếng rên cuối cùng vỡ òa trong khoảnh khắc khoái cảm bùng nổ, toàn thân cô run lên từng đợt.
Khang ghì chặt cô, cơ thể anh cũng run lên nhè nhẹ, hơi thở nặng nhọc nhưng ánh mắt lại sâu và dịu dàng hơn bất cứ lúc nào.
Anh vuốt ve má cô, thì thầm bên tai: "Vy à… từ hôm nay… anh không cần biết công bằng hay không… chỉ cần em không rời khỏi anh… thế là đủ."
Vy nhắm mắt, khẽ gật đầu trong lặng lẽ, nụ cười mơ hồ thoáng qua trên môi — cô đã thua rồi, thua thật sự… nhưng thua trong khoái cảm và thỏa mãn… thì có gì không công bằng?