Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 4
Tác giả: Mr. Bin
Đêm buông xuống, thành phố rực rỡ ánh đèn như tấm lụa lấp lánh, nhưng căn hộ trên tầng cao nhất kia lại ngập trong một thứ ánh sáng dịu dàng và hoang dại…
Vy đứng bên khung cửa kính lớn, khoác hờ chiếc áo sơ mi trắng dài quá gối, ánh mắt xa xăm nhìn xuống dòng xe đông đúc bên dưới. Một ly vang đỏ trong tay, hờ hững xoay nhẹ, đôi môi đỏ mọng nhấp một ngụm, để lại dấu son quyến rũ trên thành ly.
Sau lưng cô, Duy Khang xuất hiện, nửa người trên trần trụi, chỉ quấn một chiếc khăn trắng nơi hông. Bước chân trầm ổn của anh vang nhẹ trên sàn gỗ nhưng Vy chẳng quay đầu lại.
"Em đang nghĩ gì?" — Giọng Khang trầm khàn, hơi thở ấm áp phả lên gáy khiến sống lưng Vy ớn lạnh.
"Tôi đang tự hỏi… liệu anh có công bằng không…" — Vy cười nhạt, khẽ xoay người, ánh mắt lấp lánh nhưng ẩn chứa thách thức.
"Em khiêu khích anh thêm nữa rồi đấy." — Khang thì thầm, đôi tay mạnh mẽ vòng qua eo cô, siết chặt, kéo cô áp sát vào lồng n.g.ự.c rắn chắc.
Vy để ly vang xuống bệ cửa sổ, bàn tay nhỏ nhắn luồn lên cổ anh, mơn trớn nghịch ngợm: "Vậy thì… anh định ‘xử’ tôi kiểu gì?"
Không đợi thêm một giây, Khang bế bổng cô lên, thả thẳng xuống chiếc bàn ăn cạnh đó. Ánh mắt anh rực cháy ham muốn, đôi môi áp xuống ngay, chiếm đoạt bờ môi mềm ngọt ngào ấy.
Chiếc áo sơ mi trắng trên người Vy chỉ tồn tại thêm vài giây nữa trước khi bị giật phăng, rơi xuống sàn nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cơ thể cô lại trần trụi dưới bàn tay mạnh bạo và ham muốn cuồng nhiệt của Khang. Anh nhấc một chân cô đặt lên vai, cúi người hôn dọc từ mắt cá chân, lên đùi, rồi dừng lại thật lâu ở nơi nhạy cảm nhất khiến Vy run rẩy bật ra những tiếng rên ướt át, ngọt ngào.
"Anh điên rồi…" — Vy thở dốc, tay cô siết chặt mép bàn, toàn thân căng cứng vì khoái cảm.
"Với em… anh điên thật rồi đấy." — Khang khàn giọng, hơi thở nóng rực. Không báo trước, anh tiến vào cô mạnh mẽ, sâu đến mức Vy bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào.
Tư thế trên bàn ăn, ánh đèn vàng hắt lên tấm lưng trần của Khang, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng, từng cú nhấn hông của anh dồn dập, hoang dại nhưng vẫn rất có nhịp điệu.
Vy chẳng còn sức phản kháng. Cô chỉ biết cong người đón nhận, đôi chân quấn chặt quanh hông anh, miệng không kiềm được những âm thanh rên rỉ mê hoặc vang lên không ngừng.
Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở gấp và tiếng rên hòa lẫn thành một bản nhạc đêm nóng bỏng.
"Anh muốn chứng minh…" — Khang ghé sát tai cô, nhịp điệu ngày một mạnh bạo hơn. "… anh không cần luật chơi của em… anh vẫn khiến em quên hết mọi thứ…"
Vy nhắm mắt, khoái cảm bùng nổ trong cơ thể khiến cô không thể phủ nhận. Những đợt sóng khoái lạc cuốn lấy lý trí cô, chỉ còn lại cảm giác thỏa mãn đến tận cùng.
Khi cao trào lên đỉnh, cả hai cùng vỡ òa, hơi thở nặng nề xen lẫn tiếng rên nghẹn ngào của Vy.
Duy Khang ghì chặt cô vào lòng, mồ hôi tuôn trên trán, giọng anh khàn đặc: "Tối nay… chưa xong đâu… Vy à…"
Vy cười khẽ trong vòng tay anh, ánh mắt long lanh như ngọn lửa khiêu khích: "Vậy anh thử xem… anh có đủ sức không…"