Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 3
Tác giả: Mr. Bin
Chiều muộn hôm đó, không gian trong phòng khách của căn hộ penthouse tràn ngập ánh hoàng hôn, rọi bóng hai con người đang cuốn lấy nhau trên chiếc sofa bọc da màu xám sang trọng.
Vy mặc sơ mi trắng oversized của Khang, hờ hững cài vài khuy trên ngực, đôi chân trần gác lên tay ghế, ly vang đỏ trên tay nhẹ nhàng lắc lư. Cô ngồi xoay người, ánh mắt long lanh khiêu khích nhìn Khang, đang đứng gần cửa sổ, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông.
"Tôi tưởng tổng giám đốc bận rộn lắm, không ngờ anh vẫn còn dư thời gian ngắm tôi thế này…" — Vy nghiêng đầu cười khẽ, bàn tay vuốt nhẹ lên cổ mình, động tác như mời gọi nhưng lại đầy thách thức.
Khang nhếch môi, đôi mắt tối sâu thăm thẳm. "Nếu em đã khiêu khích như vậy… anh đâu thể bỏ lỡ cơ hội."
Anh bước đến, ly vang trong tay Vy bị lấy mất, đặt mạnh xuống bàn. Trong khoảnh khắc tiếp theo, cô bị bế bổng lên, cặp đùi thon dài quấn chặt quanh eo anh trong một tư thế khiến m.á.u nóng cả hai càng sôi lên.
"Anh vẫn nghĩ rằng luật chơi này… cuối cùng anh mới là người nắm." — Khang thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng rực khiến Vy khẽ rùng mình.
Chỉ vài bước chân dài, anh đã đặt cô xuống mặt bàn kính lớn, cánh tay mạnh mẽ đẩy tung những ly rượu, bình hoa sang một bên.
Sơ mi trắng trên người Vy bị giật phăng trong một động tác dứt khoát, để lộ cơ thể trần trụi nõn nà, bầu n.g.ự.c căng tròn run rẩy theo từng hơi thở gấp gáp.
Khang cúi xuống, lưỡi anh lướt qua từng đường cong, nhấm nháp, mút mạnh, để lại dấu vết đỏ hồng lan dài từ cổ xuống n.g.ự.c khiến Vy nghẹn ngào rên rỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh… thật điên rồ…" — Vy cắn môi, hai tay cô bấu chặt lấy mép bàn để chống đỡ từng cú nhấn sâu cuồng dại của Khang.
Nhưng anh chẳng buông tha. Một tay anh ghì lấy hông cô, tay còn lại trượt xuống, vuốt ve nơi nhạy cảm khiến toàn thân Vy căng lên, từng tiếng thở dồn dập hòa lẫn tiếng rên ướt át kích thích không gian.
Nhịp điệu mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn. Từng cú dập hông nặng nề vang lên âm thanh đanh chắc, khiến mặt bàn rung nhẹ theo.
Vy chủ động ngả người ra sau, mái tóc đen dài xõa tung trên mặt kính mát lạnh, bầu n.g.ự.c căng tròn phập phồng, làn da trắng sứ điểm xuyết những dấu hôn đỏ rực khiến cô càng quyến rũ đến nghẹt thở.
Khang cúi xuống, cắn nhẹ lên đỉnh gò ngực, thì thầm: "Có công bằng không… khi chính em là người khiến anh trở thành kẻ nghiện thân thể này?"
Vy bật cười, nụ cười giữa những âm thanh rên rỉ mê hoặc: "Anh nghiện… thì anh chịu thôi… Ai bắt anh đâu?"
Anh gầm lên khẽ khàng nhưng đầy thèm khát, tay anh luồn ra sau gáy cô, kéo cô ngồi dậy, giữ chặt bờ eo nhỏ nhắn, rồi nhịp nhàng điều khiển từng chuyển động nóng bỏng đến cuồng loạn.
Ánh chiều tàn dần, chỉ còn lại tiếng hơi thở hổn hển, tiếng da thịt va chạm liên tục vang vọng trong không gian, cùng hơi nóng tỏa ra giữa hai cơ thể dính chặt vào nhau.
Khi khoái cảm lên đến đỉnh điểm, Vy khẽ gọi tên anh trong một hơi thở đứt quãng, giọng đầy run rẩy: "Duy Khang…"
Khoảnh khắc ấy, cả hai cùng bùng nổ, tan chảy trong cơn hoan lạc đắm say, bất chấp mọi ranh giới.
Và trong lòng Khang, một ý nghĩ vừa hình thành — có lẽ đêm nay sẽ chưa kết thúc… không dễ gì anh để cô thoát khỏi vòng tay anh thêm lần nào nữa.