Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 6
Tác giả: Mr. Bin
Sáng hôm sau, tia nắng len qua khe rèm, nhẹ nhàng phủ lên cơ thể hai người vẫn quấn lấy nhau trên chiếc giường rộng lớn. Tấm chăn trắng rối tung hờ hững che đi làn da mịn màng, nhưng những dấu hôn đỏ rực vẫn còn đó — minh chứng cho một đêm dài không ngủ, ngập tràn đam mê cuồng nhiệt.
Vy khẽ cựa mình, đôi mắt lim dim hé mở, cảm giác cánh tay rắn chắc của Khang vẫn ôm trọn lấy eo cô, không hề rời dù chỉ một chút.
"Anh ôm chặt thế này… muốn trói tôi luôn à?" — Vy cười khẽ, tay vuốt ve dọc theo bờ n.g.ự.c rắn chắc của anh.
Khang vùi mặt vào mái tóc rối bời của cô, giọng anh khàn trầm, lười biếng nhưng vẫn đầy khí chất: "Nếu được… anh sẽ trói em thật… trói em bằng chính ham muốn của anh…"
Vy bật cười, nhưng nụ cười chưa kịp nở hết đã bị anh kéo nghiêng người đè lên giường. Đôi mắt đen sâu thẳm của Khang nhìn cô, ánh nhìn tràn ngập ham muốn, khát khao chưa bao giờ dịu lại.
"Đêm qua chưa đủ đâu, Vy à…" — Khang thì thầm, tay anh luồn vào tóc cô, kéo nhẹ, khiến cổ Vy ngửa ra đầy kiêu hãnh.
"Anh… điên thật rồi…" — Vy thì thầm, đôi mắt long lanh phản chiếu hình bóng anh.
"Với em, anh điên và anh thích như thế." — Khang cúi xuống, môi anh tham lam chiếm lấy bờ môi mềm, đầu lưỡi luồn vào quấn lấy, khiêu khích, mơn trớn.
Nhưng không chỉ dừng lại ở nụ hôn, bàn tay anh trượt dọc xuống, vuốt ve từng tấc da thịt mềm mại, rồi bất ngờ tách hai chân cô ra, áp mạnh đầu gối anh vào giữa, khiến Vy bất giác cong người theo phản xạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, tiếng rên khẽ thoát ra không kiềm chế nổi.
"Anh… thật…" — Vy thở đứt quãng nhưng câu nói chưa dứt đã bị Khang đẩy mạnh vào, chiếm trọn lấy cô trong khoảnh khắc bất ngờ.
Vy rên khẽ, cơ thể run lên từng nhịp, vòng tay cô siết chặt quanh cổ anh, đôi chân quấn lấy hông anh như muốn hòa quyện không rời.
Khang bắt đầu di chuyển nhịp nhàng, chậm rãi nhưng sâu lắng, mỗi cú nhấn đều khiến Vy ngây ngất, tiếng rên vang lên ngày một nhiều hơn, quyện vào không khí ấm áp buổi sáng.
Hơi thở anh phả lên gáy cô, giọng trầm thấp vang khẽ: "Em có công bằng không… khi khiến anh mê mẩn thế này… rồi còn thách thức anh…"
Vy bật cười giữa những nhịp chuyển động, hơi thở cô run rẩy nhưng vẫn đáp trả bằng một cái nhìn thách thức: "Tôi không bao giờ… công bằng với anh đâu…"
Câu trả lời đó càng khiến Khang bùng lên ham muốn, nhịp điệu mạnh bạo hơn, cuồng nhiệt hơn, bàn tay anh ghì chặt hông cô, ép sát cơ thể cô vào anh, không để cô trốn thoát dù chỉ một khoảng cách nhỏ.
Tiếng va chạm da thịt vang vọng, tiếng rên rỉ ngọt ngào vang lên liên tục, kéo dài khoảnh khắc mê loạn ấy.
Khi cao trào lên đến đỉnh điểm, Vy cong người, miệng nghẹn lại trong tiếng rên ngắt quãng, cảm giác bùng nổ lan khắp cơ thể, cuốn trôi mọi lý trí.
Khang giữ chặt cô, mồ hôi ướt đẫm trán, hơi thở nặng nề, nhưng ánh mắt lại ngập tràn thoả mãn và đam mê.
Anh cúi sát bên tai cô, thì thầm bằng giọng trầm khàn mê hoặc: "Vy à… đừng bao giờ nghĩ em có thể thoát… kể cả khi trời sáng… anh vẫn muốn có em, mọi lúc… mọi nơi…"