Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 7
Tác giả: Mr. Bin
Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày len qua tấm rèm mỏng, phủ lên cơ thể Vy những dải sáng ấm áp. Cô cuộn mình trong tấm chăn trắng, đôi mắt khép hờ nhưng không hẳn ngủ say, chỉ là lặng lẽ tận hưởng dư âm ngọt ngào kéo dài từ sáng sớm.
Bên cạnh, Duy Khang vừa bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn chiếc khăn trắng, từng giọt nước nhỏ trên bờ vai rộng lăn xuống vùng cơ bụng rắn chắc khiến hình ảnh anh càng thêm quyến rũ mê hoặc.
Vy khẽ liếc mắt, môi cong lên một nụ cười khiêu khích: "Tôi tưởng anh bận công việc… chẳng phải tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng, không vướng bận đàn bà sao?"
Khang bật cười trầm thấp, tiến lại gần, kéo tấm chăn khỏi người cô trong một động tác bất ngờ, để lộ làn da trắng mịn cùng những dấu hôn đỏ rực trải dài khắp cơ thể.
"Anh không vướng bận… chỉ là anh chưa gặp được ai khiến anh muốn bận thôi." — Giọng anh khàn đặc, bàn tay to lớn lướt dọc từ bờ vai xuống eo cô, ánh mắt tối lại vì ham muốn vừa bùng lên lần nữa.
Vy giả vờ định vùng khỏi giường nhưng Khang đã đè cô xuống, cúi người hôn dọc cổ, rồi cắn nhẹ lên xương quai xanh tinh tế.
"Anh định… tiếp tục sao?" — Vy thì thầm, giọng run run nhưng không giấu được nét nghịch ngợm đầy mê hoặc trong ánh mắt.
"Anh đã nói rồi… anh sẽ không để em rời khỏi giường khi anh chưa đủ…" — Khang ghé sát tai cô, thì thầm bên hơi thở nóng rực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngay sau đó, anh kéo hai tay cô đưa lên đỉnh đầu, ghì chặt, dùng một tay giữ chặt cổ tay nhỏ nhắn ấy, tay còn lại lướt dọc theo những đường cong mềm mại khiến Vy không ngừng rùng mình.
Môi anh lướt qua bầu n.g.ự.c căng tròn, tham lam chiếm hữu, nhấm nháp đầy mê hoặc. Mỗi cú mút mạnh là một lần Vy bật lên tiếng rên khe khẽ nhưng ngọt ngào, đôi chân cô bất giác siết chặt lấy eo anh, cong người đón lấy từng chuyển động khiêu khích ấy.
"Anh… thật… quá đáng…" — Vy thở gấp, đôi mắt mơ màng, ngón tay siết chặt ga giường.
"Quá đáng thì em đuổi anh đi đi…" — Khang khẽ cười, rồi không để cô kịp phản ứng, anh tiến thẳng vào cô, thật sâu, thật mạnh, khiến cơ thể Vy cong lên gần như ngay lập tức.
Tiếng da thịt va chạm vang lên nhịp nhàng nhưng ngày một dồn dập hơn. Hơi thở cả hai hòa quyện, hơi nóng tỏa khắp căn phòng.
Vy không còn giữ được vẻ kiêu ngạo ban đầu. Tiếng rên ướt át liên tục bật ra, cơ thể cô run lên từng đợt khi Khang giữ nhịp điệu đều đặn, sâu lắng nhưng đầy cuồng dại.
Bàn tay Khang luồn xuống nâng lấy eo cô, kéo sát vào người, nhấn sâu hơn nữa, khiến Vy chỉ còn biết bật khóc vì khoái cảm vượt ngoài giới hạn chịu đựng.
"Vy…" — Giọng anh khàn đặc, hơi thở nóng rực. "Anh sẽ khiến em nghiện anh… hơn cả anh đang nghiện em."
Khoảnh khắc cả hai cùng bùng nổ, Vy ngửa đầu rên khẽ tên anh, toàn thân căng cứng rồi run lên nhè nhẹ khi cao trào ập đến cuốn trôi mọi lý trí.
Khang giữ chặt cô trong vòng tay, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt anh dịu lại, ẩn chứa chút gì đó sâu hơn ham muốn — một sự chiếm hữu thật sự.
Còn Vy… cô biết mình đã sa chân quá sâu vào cuộc chơi này rồi… Nhưng liệu có công bằng không… khi cả hai đều chẳng muốn dừng lại?