Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau, tôi đeo kính râm, đội tóc giả, đeo khẩu trang đầy đủ, đến trước cổng công ty của Phương Hiểu Phàm để rình.

Vừa đến giờ tan làm, cô ta bước ra, chạy về phía một người đàn ông đang đứng cách đó không xa. Người đó cao ráo, gầy gò, ăn mặc thời trang, trông cũng khá điển trai.

Tôi lấy ảnh trong vòng bạn bè ra so sánh một lượt. Ừm, đây chắc là Võ Văn Bân.

Hai người họ thân mật mà ôm nhau, chen lên một chiếc xe buýt.

Phương Hiểu Phàm vẫn chưa được chuyển sang chính thức, chỉ có lương cơ bản. Bình thường cô ta sống tằn tiện, thường xuyên sang nhà tôi ké. Nhưng thực ra cô ta rất yêu tiền, dù không ăn không uống cũng phải mua quần áo và mỹ phẩm hàng hiệu.

Trông Võ Văn Bân không giống người giàu có, chẳng trách lại hẹn nhau về nhà hắn để ngủ qua đêm, tiết kiệm cả tiền thuê phòng.

Điều khiến tôi thấy lạ là Phương Hiểu Phàm lại đồng ý sao?

Tôi bắt một chiếc taxi đi theo chiếc xe buýt đó.

Hai người họ không đi đâu cả mà thẳng tiến về nhà Võ Văn Bân.

Đó là một khu dân cư kiểu cũ nằm trong khu phố sầm uất, không có bảo vệ cũng không có khóa cửa ra vào, tôi lẻn vào rất dễ dàng.

Ngôi nhà cũ cách âm không tốt, tiếng "chiến đấu" đầy say sưa của hai người vang vọng khắp hành lang.

Sau đó, hai người đi xuống quán ăn nhanh dưới nhà.

Tôi ngồi ở vị trí cách họ không xa.

Võ Văn Bân than phiền rằng bà vợ già nua ở nhà luôn cãi nhau với anh ta, chê anh ta không làm ăn đàng hoàng khiến cô ta phải cố gắng kiếm thêm tiền, chỉ có thể làm việc ở Khu phát triển, cuối tuần mới về.

"Trước đây rõ ràng cô ấy rất ủng hộ việc anh theo đuổi nghệ thuật, nếu không thì anh cũng sẽ không kết hôn với cô ấy."

Hắn ta hút nước uống một hơi mạnh, mặt mày khó chịu.

Vết hồng trên mặt Phương Hiểu Phàm vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt, cô ta mê mẩn nhìn Võ Văn Bân, nghiêm túc nói: "Hay là anh về sống với em đi? Nếu là em thì nhất định em sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ anh theo đuổi ước mơ."

Võ Văn Bân thở dài thườn thượt: "Em nghĩ anh không muốn sao? Nhưng nếu muốn đá con hổ cái đó đi thì không thể không bồi thường tiền đâu. Bây giờ anh lại không có thu nhập gì… Xin lỗi bé Phàm, đều tại anh vô dụng."

Phương Hiểu Phàm vội vàng rút ví, lấy một xấp tiền mặt ra đếm rồi nhét chúng vào tay hắn: “Cầm lấy đi. Đây là tiền thưởng em vừa nhận được, sợ chuyển khoản có dấu vết nên em đã cố ý rút tiền mặt cho anh. "

Tôi nghe cô ta nói vậy thì chỉ cười khẩy. Đơn vị mà cô ta đang thử việc là một cơ quan thuộc dạng “nghèo mà sang”, tuy công việc ở đây ổn định và danh giá nhưng tiền thưởng không cao, hơn nữa cô ta còn chưa hết thời gian thử việc thì có thưởng cái quái gì.

Tôi đoán số tiền này chắc chắn là do “daddy” cho cô ta.

Có thể khiến một Phương Hiểu Phàm tham tiền như vậy chịu bỏ tiền ra, xem ra tình cảm mà cô ta dành cho Võ Văn Bân không hề đơn giản.

Bên kia, Võ Văn Bân đã nửa đẩy nửa nhận, hôn một cái lên mặt cô ta: "Anh biết mà, chỉ có em mới có thể hiểu được anh. Đợi đến khi điều kiện bên anh tốt hơn, anh sẽ ly hôn và cưới em ngay!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nghe thấy hắn ta nói vậy thì không khỏi cười khẩy, lắc đầu.

Trước đây tôi cứ nghĩ Phương Hiểu Phàm chỉ là tìm kiếm mỗi sự kích thích, thật sự có thể "Chơi hoa mà không dính phấn.” Giờ nhìn lại, tôi đúng là đã quá đề cao cô ta rồi. Phương Hiểu Phàm vừa gặp phải một kẻ đẹp trai thì y như rằng lập tức biến thành đứa mê tình.

Hôm nay là thứ Sáu, một lát nữa vợ của Võ Văn Bân sẽ về đến đây.

Hai người ăn uống no nê, lại âu yếm một lúc rồi mới luyến tiếc chia tay.

Linlin

Phương Hiểu Phàm không về nhà mà lại đến một quán cà phê để đợi người.

Một lát sau, một người đàn ông trẻ tuổi đến. Anh ta đeo kính râm, đội mũ lưỡi trai, kéo thấp vành mũ xuống, chắc là sợ bị người khác nhận ra.

Nghe giọng thì có lẽ người đó là Trương Khiêm.

Trương Khiêm đưa cho cô ta một chiếc túi Chanel màu đen: "Chúc mừng sinh nhật bảo bối, đây là món quà bù cho em."

Phương Hiểu Phàm cầm lấy quà rồi vui vẻ đi thuê phòng với Trương Khiêm.

Ba tiếng sau, hai người họ mới lén lút chia tay nhau đi ra ngoài. Suýt chút nữa thì tôi không chờ được họ.

Trương Khiêm đi trước, còn Phương Hiểu Phàm cầm chiếc Chanel đến cửa hàng đồ xa xỉ cũ gần đó.

Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là cô ta bán túi để lấy tiền mặt.

Sau vài ngày đích thân theo dõi, tôi đã nắm rõ được những con bài tẩy của cô ta.

Cô ta thích Võ Văn Bân nhất, dù phải bù tiền cũng muốn gặp hắn.

Trông Trương Khiêm có điều kiện khá tốt, mỗi lần hẹn hò đều chọn nhà hàng cao cấp, thuê phòng cũng ở khách sạn.

Hai “daddy” còn lại chưa lộ diện, có lẽ chỉ là mối quan hệ tìm kiếm kích thích đơn thuần.

Vì ban ngày tôi phải đi làm, tối mà đi theo dõi nữa thì sẽ không trụ nổi nên tôi đã tìm và thuê một thám tử tư tiếp tục theo dõi cô ta.

Tất nhiên tôi biết tôi có thể thực hiện đơn giản và thô bạo chụp lại bằng chứng chứng minh cô ta làm bé rồi tố giác với các bà vợ cả.

Nhưng nghĩ đến việc kiếp trước cô ta đã giăng bẫy hại gia đình tôi tan nát, và sau khi mọi chuyện vỡ lở, dì và dượng tôi lại không hỏi han gì mà hoàn toàn mất tích, tôi lại căm hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

So với những điều đó thì bị bà vợ cả đánh một trận chẳng phải là quá dễ dàng cho cô ta sao.

Huống hồ, ngoài bé ba là cô ta, những gã đàn ông lấy chuyện ngoại tình làm thú vui này cũng chẳng có đứa nào tốt lành.

Thậm chí “daddy” số 1 và “daddy” số 2 còn nhắn tin riêng hỏi tôi có muốn hẹn hò không.

Thật kinh tởm.

Đám đàn ông đểu cáng này cũng giống như kẻ thứ ba, tất cả đều đáng chết.