Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ là do dạo gần đây thấy tôi dễ nói chuyện hơn trước nên số lần Phương Hiểu Phàm tìm tôi tăng lên rõ rệt.
Kiếp trước, khi cô ta nhờ tôi giúp bao che, mười lần thì tám - chín lần tôi sẽ không đồng ý.
Đặc biệt là những vấn đề liên quan đến chuyện không về nhà ngủ.
Vì cô ta xinh đẹp, lại thích chơi bời, tôi luôn lo lắng về việc cô ta bị lừa gạt.
Nhưng kiếp này, tôi không từ chối những yêu cầu như vậy của Phương Hiểu Phàm. Thế nên bây giờ, có chuyện gì cô ta cũng thích kể với tôi, còn rất thích khoe khoang.
Kiếp trước, cô ta có mấy chiếc túi xách hàng hiệu. Khi người nhà hỏi, cô ta luôn nói là hàng nhái, không đáng tiền.
Kiếp này, cô ta lại nói thật với tôi: "Chị ơi, chị thấy cái túi LV này của em được không?"
Tôi đã nhìn thấy cái túi này trên tạp chí, một cái phải hơn hai vạn tệ.
Về cơ bản thì bằng nửa năm lương thực tập của cô ta.
Không biết đó là món quà do tên "daddy" nào tặng nữa.
Tôi giả vờ không biết gì, ghé sát vào sờ thử: "Oa, em mua ở cửa hàng nào vậy? Giống hàng thật thật đấy."
Cô ta khịt mũi lạnh lùng: "Mắt mũi thế nào vậy, đây là hàng chính hãng thật sự! Em vừa mới mua từ cửa hàng chuyên dụng về đấy!"
Nói thật, điều kiện của gia đình tôi tốt hơn Phương Hiểu Phàm, nhà tôi cũng luôn chăm sóc gia đình cô ta.
Ban đầu dì tôi không nghe lời bà ngoại, cứ nhất quyết gả cho dượng tôi – người từ nơi khác đến thành phố làm thuê. Dượng tôi làm công việc thời vụ, thu nhập rất không ổn định, sau đó dì tôi lại mất việc. Là mẹ tôi đã tìm được nguồn hàng cho họ nhờ quan hệ, bố tôi lại dẫn mấy người bạn đến xây cho họ một căn nhà nhỏ làm tiệm tạp hóa. Dì và dượng tôi bận kinh doanh, bình thường tôi luôn đưa cô ta đi học, hâm nóng cơm cho cô ta, giám sát cô ta làm bài tập. Đồ tôi chưa mặc mấy cũng dành phần tốt để tặng cho Phương Hiểu Phàm
Vì vậy, bề ngoài, dì và dượng tôi đối xử với tôi không tệ, Phương Hiểu Phàm cũng luôn giả vờ rằng mình rất ngoan.
Linlin
Lần duy nhất mà cô ta cãi lời tôi là khi tôi đã bắt quả tang cô ta làm bé ba ở kiếp trước. Nhưng chính lần duy nhất đó đã khiến cô ta cực kỳ hận tôi, và điên cuồng trả thù tôi đến vậy.
Bố mẹ tôi bệnh nặng, tôi nhờ dì tôi giúp đỡ. Dì tôi lại nói: "Chúng tôi không có tiền, chính con làm ra chuyện thất đức này, đừng có đổ lỗi cho con gái tôi."
Cho đến khi bố mẹ tôi qua đời, cả nhà ba người họ đều như đã chết, không thèm hỏi han gì.
Kiếp này, nếu không mạnh tay trả thù cô ta thì tôi sống uổng phí!
Thế là, tôi cười nịnh nọt, hỏi Phương Hiểu Phàm: "Chị nhớ giá của cái túi này phải hơn hai vạn tệ cơ mà, sao đột nhiên em có nhiều tiền vậy? Có đường làm giàu nào thì dẫn chị đi cùng với?"
Cô ta đắc ý: "Ôi, sao? Bây giờ chị cũng phải nhờ em chỉ bảo rồi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cười lấy lòng: "Chứ còn gì nữa, em có “cửa” mà?"
Lúc này, cô ta mới thong thả mở điện thoại, đưa màn hình đang hiển thị một trang web lướt qua trước mặt tôi: “Thấy dạo này chị đối xử với em không tệ, em sẽ chỉ cho chị một con đường sáng."
Hóa ra đây chính là trang web riêng tư mà tên trai đểu kia đã nhắc đến.
Tôi nhìn trang web: "Trang web hẹn hò à? Ấy, sao toàn người lớn tuổi thế này, đừng bảo là đã kết hôn rồi nhé."
Cô ta liếc mắt khinh bỉ tôi: "Sao, khinh thường người đã kết hôn à? Là người đã kết hôn thì mới kích thích đó, có tiền, biết chiều chuộng nhưng không đeo bám, cũng không cần lo chuyện kết hôn, chơi chán thì đổi người khác, chẳng phải hơn hẳn mấy cậu trai trẻ không có gì sao? Đương nhiên, những chàng trai trẻ tuổi cái gì cũng có thì không thiếu phụ nữ, em đang mở ra một con đường mới, chị hiểu không? Nghe em đi, đời người dễ như trở bàn tay."
"Hiểu rồi, ý kiến này của em hay thật đấy." Tôi nhân cơ hội lấy được mã mời, đăng ký một tài khoản.
Thoáng cái, kỳ nghỉ xuân đã gần kề.
Phương Hiểu Phàm muốn đi nghỉ dưỡng với Võ Văn Bân. Nhưng năm nay, dì tôi muốn cô ta tận dụng kỳ nghỉ để giúp đỡ ở cửa hàng, vì khách du lịch quá đông, dì với dượng luôn chân luôn tay mà làm không hết việc. Họ đã lớn tuổi, cơ thể không chịu nổi sự vất vả.
Huống hồ, lương của Phương Hiểu Phàm thấp như vậy, làm gì dư dả tiền để đi chơi.
Phương Hiểu Phàm hỏi tôi phải làm sao, tôi đáp rằng chuyện này đơn giản thôi.
"Dì yêu tiền nhất, em cứ nói là chị mời, chị đã giúp em đặt vé máy bay và khách sạn hết rồi, bây giờ mà không đi thì người ta cũng không trả lại tiền đâu."
Cứ thế, Phương Hiểu Phàm dùng tài khoản của tôi để đặt vé máy bay và khách sạn, sau đó đưa cho mẹ cô ta xem.
Quả nhiên, dì tôi tiếc tiền nên cuối cùng vẫn đồng ý cho cô ta đi.
Đồng thời, tôi cũng đã có trong tay thông tin vé máy bay và khách sạn của cô ta.
Tối đó, Trương Khiêm đột nhiên liên hệ với tôi, hỏi tôi sao dạo này hắn không liên lạc được với Phương Hiểu Phàm.
Tôi đang định liên lạc với hắn thì hắn đã tự tìm đến cửa.
Tôi cố ý làm ra vẻ bí ẩn: "Nói nhỏ cho anh biết nhé, Phương Hiểu Phàm đang nghiên cứu cách tạo bất ngờ cho anh đấy."
Hắn ta không kìm được sự tò mò: "Cô bé này muốn tạo bất ngờ gì cho tôi vậy? Trùng hợp quá, tôi cũng muốn dành cho cô ấy một bất ngờ lớn."
Tôi hỏi: "Bất ngờ gì, anh có thể nói cho tôi biết không? Tôi hứa không nói đâu, Phương Hiểu Phàm không biết chuyện hai chúng ta liên lạc với nhau đâu. Hay là…" Tôi dừng một chút rồi nói tiếp: “Hai chúng ta trao đổi bí mật cho nhau nhé?"
Hắn ta quả nhiên mắc câu, vội vã đồng ý.