Anh trai tôi mắc bệnh m.á.u trắng, nhưng không tìm được tủy phù hợp, thế là mẹ tôi mang thai tôi. Chỉ cần anh trai tôi tìm được tủy phù hợp trong vòng bảy tháng mang thai tôi, tôi đã không thể đến được thế giới này.
Cơ thể anh tôi ngày một yếu đi, thế là họ quyết định đưa tôi ra sớm hơn dự định.
Tôi sinh ra chỉ nặng hai cân tám lạng, đầu còn chưa to bằng quả bưởi. Lúc bác sĩ đẩy tôi từ phòng sản ra, mũi tôi còn cắm ống thở oxy.
Bà nội và bố lập tức tiến đến, nhưng khi nhìn thấy chiếc chăn ủ màu hồng trên người tôi, mặt họ lập tức biến sắc.
"Là con gái à."
Y tá trừng mắt nhìn họ một cái.
"Bác sĩ, đã lấy m.á.u cuống rốn chưa?" Bố tôi thậm chí còn không liếc nhìn tôi một cái, ông ta chỉ sốt ruột hỏi y tá.
"Con trai tôi có dùng được chưa? Bệnh có thể khỏi không?"
"Cái đó phải hỏi khoa huyết học, đây là khoa sản." Y tá còn chưa nói xong, họ đã quay người chạy thẳng đến khoa huyết học.
"Ê, ê, đứa bé này phải vào lồng ấp, nếu không sẽ rất rất khó sống."
Y tá liên tục gọi họ lại, nhưng khi nghe nói phải tốn ít nhất năm sáu vạn tệ, họ đã không chút do dự mà lựa chọn từ bỏ.
Bà nội nói: "Mạng ai người nấy hưởng, không thể cưỡng cầu."
Bố tôi chỉ nói thẳng hai chữ: "Không có tiền."
Ngay lúc tôi đang ở giữa ranh giới sinh tử, bà ngoại tôi đã đến. Bà nhìn tôi một cái, mắt đỏ hoe.
"Không có tiền cũng không thể gây tội."
Bà ngoại bỏ năm mươi quả trứng gà và hai cân thịt heo mà bà mang đến cho mẹ tôi ở cữ ra, rồi đặt tôi vào trong giỏ. Đứa nhỏ bé tí tẹo như tôi, mắt còn chưa mở, đã nằm trong giỏ được bà ngoại xách về quê.
Bà ngoại thân trần nằm trên giường, ôm tôi áp sát vào n.g.ự.c bà. Bác sĩ nói với bà rằng, điều này sẽ khiến tôi nghĩ mình vẫn còn trong tử cung của mẹ, giúp tăng tỷ lệ sống sót.
Cứ thế, tôi nằm trên người bà ba tháng trời, và kỳ diệu thay, tôi đã sống sót. Còn anh trai tôi thì không cứu được, vì m.á.u cuống rốn quá ít.
Thầy bói nói số anh tôi bị người thân "trộm mất", thế là bà nội xông đến nhà bà ngoại, thấy tôi được nuôi trắng trẻo mập mạp thì giận đến mức lật tung cả bàn thờ tổ tiên.
"Đồ nghiệp chướng, lão già nhà bà hại c.h.ế.t cháu trai tôi! Chính bà còn có con trai, thế mà còn hại con trai tôi không có người nối dõi?"
"Tôi phải g.i.ế.c c.h.ế.t con bé này!" Bà ta điên cuồng lao vào bà ngoại, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Nó không c.h.ế.t thì cháu trai tôi không thể đầu thai vào nhà tốt!"
Bố tôi cũng tiến đến bẻ tay bà ngoại, muốn giật tôi ra khỏi vòng tay bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Mẹ, đứa bé này vốn dĩ phải chết, không thể giữ lại. Sau này A Quyên sẽ sinh cho mẹ một đứa cháu ngoại khác. Mẹ đưa nó cho con đi, nó cũng xem như là đã sống một kiếp người rồi."
Bà ngoại quỳ dưới đất, cố sống cố c.h.ế.t bảo vệ tôi trong lòng. Sau đó, hàng xóm gọi trưởng thôn đến, khuyên bố và bà nội tôi bỏ về.
Trước ba tuổi, tôi chưa từng gặp bố mẹ, cũng không có tên, mọi người đều gọi tôi là "Lão Nhị".
Tôi dần lớn lên, mỗi ngày cùng lũ trẻ trong làng trêu mèo ghẹo chó. Mùa xuân theo bà ngoại hái chè, mùa thu theo bà ngoại bán củ sen, lúc rảnh rỗi bà lại dạy tôi đọc sách nhận chữ.
Ngày sinh nhật ba tuổi, lần đầu tiên tôi gặp bố mẹ. Tôi rất lễ phép chào: "Con chào chú dì ạ."
Bà ngoại cười, chỉ vào họ nói: "Lão Nhị, đây là bố mẹ cháu, mau gọi bọn họ đi."
Lúc đó tôi còn chưa hiểu chuyện, chỉ bướng bỉnh mím môi.
"Sao lại gầy thế này." Bố tôi nhíu mày đánh giá tôi một lượt: "Sau này cứ gọi là Niệm Quân đi."
Mẹ tôi bỗng đỏ hoe mắt, bà ta bực bội nói: "Nó không cứu được Quân Quân của chúng ta, dựa vào đâu mà gọi là Niệm Quân."
Anh trai tôi tên Chu Duệ Quân.
Ngày hôm đó, họ không đến mừng sinh nhật tôi, mà là đến dự tiệc mừng thọ của bí thư chi bộ thôn.
Bà ngoại bắt tôi biểu diễn hết tiết mục này đến tiết mục khác, đọc thơ Đường, làm toán, nhảy múa ca hát, thậm chí còn nhào lộn vài cái.
Bố tôi xoa đầu tôi, cuối cùng cũng cười: "Giống hệt một con khỉ nhỏ, cũng vui thật đấy."
Khuôn mặt căng thẳng cả ngày của bà ngoại cuối cùng cũng giãn ra. Lớn lên, tôi hồi tưởng lại cảnh tượng ngày hôm đó, bản thân tôi lúc đó chẳng khác nào một con vật trong rạp xiếc.
Năm tôi năm tuổi, bà ngoại mắc bệnh nặng, phải nhập viện trên thị trấn. Bà hàng xóm bảo tôi về nhà bà, nhưng tôi cứ bám chặt giường bệnh của bà ngoại, sống c.h.ế.t không chịu buông tay.
Bà ngoại nói: "Thôi đi, gặp được ngày nào hay ngày đó."
Tối đó, tôi nằm bên cạnh bà ngoại, mặt áp chặt vào lồng n.g.ự.c ấm áp của bà.
Bà ngoại muốn uống nước. Tôi giẫm lên chiếc ghế nhỏ, loạng choạng giơ ấm nước nóng lên.
Một cốc nước, một nửa đổ ra mặt bàn, một nửa còn lại trong cốc, và vài giọt b.ắ.n vào mu bàn tay tôi.
Đau lắm, nhưng tôi không dám kêu, không dám khóc, càng không dám nói với bà ngoại. Là cô y tá phát hiện ra vết bỏng phồng rộp trên tay tôi.
Bà ngoại ôm tôi mà khóc: "Lão Nhị à, bà ngoại sai rồi. Học chữ làm gì, đáng lẽ phải dạy cháu làm việc nhà. Lão Nhị à, sau này bà ngoại không còn, cháu phải biết nghe lời nghe chưa."
Sau khi bà ngoại qua đời, tôi bị gửi về nhà bà nội.