Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bế con búp bê nhỏ bà ngoại làm, đứng trong sân, xung quanh người qua lại tấp nập, nhưng không ai dừng chân.

 

"Đồ đòi nợ."

 

Thím cả mạnh mẽ chọc vào trán tôi, khiến tôi loạng choạng suýt ngã xuống đất.

 

Căn phòng tôi ở là nhà bếp cũ được sửa lại, tường gạch đỏ trần trụi, chiếc giường ván gỗ hơi động đậy là đã kêu kẽo kẹt.

 

Cửa sổ đóng không chặt, gió thổi làm chiếc đèn trần mờ ảo trên mái nhà lung lay, những cái bóng nhấp nhô như từng con dã thú đang lao về phía tôi.

 

Tôi sợ hãi vùi mình vào chăn. Đêm hôm đó, tôi nói với con búp bê: "Chị không sợ, em cũng không sợ."

 

Nhà bà nội còn có anh họ tôi, hơn tôi ba tuổi.

 

"Mẹ, hôm nay con lại đi học muộn." Sau khi anh họ ăn xong cái đùi gà, rời bàn rồi nói: “Sáng mai mẹ nhớ nhanh lên một chút.”

 

Trong bát vẫn còn một chiếc đùi gà vàng óng. Tôi ngoan ngoãn chờ rất lâu cũng không ai gắp, thế là tự đưa đũa về phía chiếc đùi gà.

 

Một tiếng "bép", tay tôi tê rần, một đôi đũa khác đã đánh bay đôi đũa của tôi.

 

"Ma đói đầu thai à?" Bà nội thường đi lại rất run rẩy, đây là lần đầu tiên tôi thấy bà dùng sức như vậy.

 

"Đùi gà là của tao." Anh họ vung nắm đ.ấ.m về phía tôi: "Coi như mày may mắn, đũa chưa chạm vào đùi gà, nếu không thì tao đánh c.h.ế.t mày."

 

"Tuổi còn nhỏ mà chỉ biết ăn, bà ngoại mày dạy dỗ kiểu gì thế."

 

Thím cả gắp đùi gà đặt trước mặt anh họ: "Con trai, con ăn nữa không? Nếu không ăn thì sáng mai mẹ làm mì đùi gà cho con."

 

Tôi ngồi xổm dưới đất nhặt đũa rất lâu, nước mắt cứ chực trào ra. 

 

Trong nhà này, anh họ là số một. Muốn sống tốt, tôi phải làm anh họ vui.

 

Mỗi ngày tôi đều vắt sẵn kem đánh răng, đổ nước rửa mặt cho anh ta. Ấm nước nóng đối với tôi đã không còn là thứ gì nguy hiểm nữa.

 

Sáng nào anh họ cũng phải ăn một quả trứng, lúc thì chiên, lúc thì luộc, lúc thì là trứng chần. Tôi chân giẫm ghế, tay ngắn xẻng dài, trứng chiên không đủ tròn, lòng đỏ lúc thì chín quá, lúc thì còn non quá.

 

Anh họ ghét trứng chiên kiểu đó, anh ta mà giận là tôi sẽ bị đánh. Thanh tre nhỏ mềm, quất vào người là từng vết máu, hễ ra mồ hôi là đau rát.

 

"Đừng chỉ biết ăn bám, chẳng biết làm việc gì."

 

Bà nội đưa tôi một cái túi, bảo tôi đi nhặt vỏ chai nước ngọt trong làng, mỗi ngày phải nhặt đủ ba mươi chai, nếu không sẽ không có cơm ăn.

 

Ở nông thôn này, một ngày có thể nhặt được mấy chai chứ? Tôi thường lêu lổng đến hai ba giờ chiều mới về nhà ăn cơm.

 

Có lúc đói không chịu nổi, tôi mặt dày về nhà sớm. Bà nội nhìn cái túi lép kẹp, sau đó giơ thanh tre lên định quất vào người tôi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi sợ hãi vừa khóc vừa bò xuống gầm bàn để trốn. Còn anh họ vừa uống nước ngọt vừa đứng một bên cười ha hả.

 

Sau này. tôi phát hiện, rác trong làng tập trung ở thùng rác đầu làng, mỗi ngày bảy giờ rưỡi sáng sẽ có xe thu gom rác đến chở đi.

 

Chú lái xe thu gom rác có một cái ấm nước lớn, khi chú ấy đến làng chúng tôi thu gom rác, nước trong ấm thường chỉ còn một nửa. Mỗi ngày tôi đều mang một chai nước từ nhà đến đổ đầy cho chú ấy.

 

Chú ấy xoa đầu tôi, khen tôi thật hiểu chuyện, nói vỏ chai nước ngọt mỗi ngày cứ để chú ấy lo.

 

Anh họ có rất nhiều sách, rất mới, thậm chí có một số quyển còn chưa bóc lớp bọc nilon, đều do bác cả mua ở thành phố.

 

Sáng, sau khi tôi phục vụ anh họ xong, tôi đến chỗ chú ấy lấy chai, sau đó trốn vào một chỗ kín đáo đọc sách, đây là một trong số ít những khoảng thời gian vui vẻ của tôi.

 

Bố mẹ tôi cùng nhau đến nhà bà nội. Họ đóng cửa lại, ở trong phòng rất lâu.

 

Tôi ngoan ngoãn về phòng thay quần áo giày dép đẹp nhất, rửa mặt thật sạch, cuối cùng đối diện gương mà tập mỉm cười.

 

Lúc bố mẹ tôi đi ra, tôi hát, nhảy, đọc thơ cổ, còn viết rất nhiều chữ mới học được cho họ xem.

 

Tôi cố gắng biểu diễn hết sức, hy vọng họ có thể sớm đưa tôi rời khỏi đây. Tuy nhiên, dường như mẹ tôi rất tức giận. 

 

Bà bảo tôi sau này đừng viết chữ, đừng đọc thơ cổ, nếu tôi không nghe lời, bà sẽ không bao giờ đón tôi về nhà.

 

Tôi không hiểu tại sao mọi người đều không thích tôi. Nước mắt tôi cứ chực trào ra trong khóe mắt, tôi tủi thân véo đỏ mu bàn tay mình.

 

Sau khi lớn lên, tôi mới biết, lúc đó mẹ tôi đã mang thai ba tháng.

 

Chính sách một con khiến bà không thể sinh đứa bé này, gia đình lại không có tiền nộp phạt. Nếu sinh lén, công việc của bà sẽ không giữ được.

 

Phương án họ bàn bạc cả buổi chiều chính là tìm người làm cho tôi một tấm giấy chứng nhận, một tấm giấy chứng nhận khuyết tật tâm thần. 

 

Có tấm giấy này, họ có thể danh chính ngôn thuận sinh con, còn có thể nhận trợ cấp khuyết tật của tôi.

 

Bà nội dựng một cái chuồng gà trong sân, nuôi mấy con gà con, chuẩn bị cho mẹ tôi ăn trong thời gian ở cữ. Mỗi ngày, trời chưa sáng tôi đã dậy trước để cho gà ăn, sau đó chuẩn bị đồ dùng vệ sinh cá nhân cho anh họ.

 

"Mày lại đây." Anh họ nhìn thấy lông gà trên người tôi, sắc mặt rất khó coi.

 

Tôi không biết anh ta muốn làm gì, ngoan ngoãn đi đến. Anh ta kéo tay tôi đặt xuống dưới mũi ngửi ngửi, vẻ mặt giãn ra.

 

"Sau này, khi múc cơm cho tao, mày cũng phải thay quần áo đi, bẩn như chó hoang vậy."

 

"Nhìn xem, con trai tôi đúng là người kỹ tính." Thím cả cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ: "Lão Nhị, lát nữa lau sạch bếp đi, bám đầy dầu mỡ rồi đấy."

 

"Vâng ạ." Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

 

Khi tôi xuất hiện trong tầm mắt họ, phải đúng lúc tôi đang làm việc. Nếu không, dù trong sân phơi đầy quần áo tôi vừa giặt xong, tôi cũng bị coi là lười biếng đến mức "cả người mọc dòi".