Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi lục trong túi xách ra tấm chứng chỉ điều dưỡng của mình, lần trước bệnh viện tổ chức khóa đào tạo miễn phí, tôi đã đăng ký tham gia rồi.

 

Trưởng phòng Trần lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

 

Thật ra tôi đã quan sát Lão Lư từ rất lâu rồi. Tính tình ông ấy kỳ quái, nhưng không phải người xấu. Có lẽ trước đây là giáo viên, nên ông ấy đặc biệt quan tâm đến những bệnh nhân là học sinh.

 

Lần trước, ông ta ấy bảo hộ lý của mình đi chăm sóc một sinh viên đại học ở tầng dưới.

 

Người sinh viên đó làm thêm ở công trường bị gãy chân, không có tiền thuê hộ lý. Đôi khi ông chủ công trường quên nạp thẻ ăn, cậu ta còn không có cơm mà ăn.

 

Cách vài ngày, Lão Lư lại mang đồ ăn thức uống cho cậu ta, lúc cậu ta ra viện còn tặng cho cậu ta một phong bì lì xì.

 

Quan trọng nhất là lương nhân viên vệ sinh bốn nghìn, lương hộ lý sáu nghìn, cộng thêm tiền thưởng của con gái Lão Lư, tôi có thể nhận tám nghìn.

 

Tôi cần tiền.

 

Tôi sợ cái cảm giác phải cầu xin khắp nơi, giống như bị dìm trong nước không thở được, trên người còn đè một tảng đá lớn, không ngừng chìm xuống.

 

Có lẽ Lão Lư là cọng rơm cứu mạng của tôi, tôi cần dựa vào ông để bò lên bờ. 

 

Lão Lư chê tôi là con gái, không hài lòng với tôi, nhưng các hộ lý khác đều đã kín lịch rồi.

 

Buổi chiều, ông ngủ trưa, tôi lấy sách giáo khoa ra bắt đầu học.

 

“Cháu thay giá trị này vào.”

 

Không biết từ lúc nào, Lão Lư đã đứng sau lưng tôi, ngay cả kính lão cũng đeo rồi.

 

“Viết đi.” Ông ấy gõ vào đầu tôi một cái: “Nhìn tôi làm gì, trên mặt tôi có đáp án chắc?”

 

Tôi:… Ông ấy giật lấy quyển vở của tôi, càng nhìn lông mày càng nhíu chặt. “Một bài toán đơn giản như vậy mà cũng làm ra cái bộ dạng này? Lấy tất cả bài tập khác qua đây tôi kiểm tra.”

 

“Lão Lư, uống thuốc.” Cô y tá nhỏ cắt ngang lời ông.

 

Lão Lư quay người nằm lại lên giường, dùng lưng đối diện với chúng tôi, rõ ràng là không chịu hợp tác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cô y tá nhỏ tức đến xanh cả mặt.

 

“Ông uống thuốc xong thì tôi sẽ đưa bài tập cho ông kiểm tra.” Tôi nhẹ giọng nói với Lão Lư.

 

Ông ấy đột nhiên quay người lại, trừng mắt nhìn tôi như không tin. Một lúc lâu sau, ông ấy nghiến răng nghiến lợi nói: “Uống thì uống.”

 

Cô y tá nhỏ giơ ngón cái về phía tôi. Tôi lén nắm chặt vạt áo, lau đi mồ hôi trong lòng bàn tay, xem ra lần này tôi đã đặt cược đúng rồi.

 

Tôi và Lão Lư giao ước ba điều, muốn kiểm tra bài tập của tôi, thì ông ấy phải uống thuốc trước, ngoan ngoãn phối hợp bác sĩ điều trị.

 

Cứ như vậy, hai ông cháu chúng tôi, một già một trẻ, đã trở thành một cảnh tượng độc đáo trong bệnh viện.

 

Buổi sáng: “Lão Lư, ông uống thuốc đi. Mấy viên thuốc này có khó nuốt đến thế không?”

 

Buổi chiều: “Nhóc con, bài đơn giản thế này mà cũng không giải được ư? Miệng mọc trên mặt để làm gì?”

 

Y tá:…

 

Bác sĩ:…

 

Trưởng phòng Trần:…

 

Một hôm, con gái Lão Lư gửi tin nhắn Wechat cho tôi, nói rằng mấy ngày nay bố cô ấy không nghe điện thoại của cô.

 

Tôi đi đến công viên, Lão Lư đang ngồi trên ghế dài phơi nắng, con gái của ông Trương hàng xóm đang cùng bố đi dạo.

 

Ông Trương thỉnh thoảng liếc nhìn Lão Lư với ánh mắt đắc ý, Lão Lư bĩu môi, “hừ” một tiếng rồi quay đầu đi.

 

Tôi chụp một bức ảnh gửi cho con gái Lão Lư, thấy ông không sao, cô ấy cũng yên tâm.

 

Trưa hôm đó, tôi vô tình nghe Trưởng phòng Trần nói hôm nay là sinh nhật của Lão Lư. Tôi nghĩ một lát, lấy danh nghĩa con gái Lão Lư đặt một chiếc bánh kem hai tầng.

 

Lão Lư nhận được bánh thì ngẩn người, khi nhìn thấy tên người gửi trên bánh, nét mặt ông ta cũng dịu đi.

 

Chiều hôm đó, cả tầng đều biết con gái Lão Lư đã mua cho ông một chiếc bánh kem khổng lồ. Ông Trương đặc biệt được cưng chiều, Lão Lư bất chấp ông ta bị tiểu đường nặng, vẫn kiên quyết đưa cho ông ta hai miếng bánh.