Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là bé trai vừa sinh của em họ thím cả. Em ấy bị tật môi hở hàm ếch, thế nên gia đình đó không muốn, bố tôi đã vay tiền mua em ấy về.
Tôi không thể hiểu nổi, cũng không thể chấp nhận.
"Mày không chấp nhận? Mày là cái thá gì?"
"Mày chỉ muốn chúng tao tuyệt tự tuyệt tôn, sau này gia sản đều thuộc về mày." Mẹ tôi nhảy dựng lên.
"Gia sản gì cơ? Xe thì bán rồi, sổ hồng vẫn nằm trong tay người khác." Tôi không kìm được mà cười lạnh.
"Nếu không phải con quỳ xuống cầu xin hiệu trưởng, ngay cả tiền phẫu thuật cho em trai các người cũng không lo nổi."
Trước đây, không phải họ quý em trai như tính mạng sao? Sao chưa đầy một trăm ngày mà đã quên em ấy rồi?
"Em trai con còn đang nhìn kìa." Tôi chỉ vào bức ảnh trên tường, lần đầu tiên quát tháo với họ.
"Đồ lòng lang dạ sói, dám nguyền rủa con trai tao, xem tao không đánh c.h.ế.t mày." Bố tôi tức giận giơ tay tát tôi một cái.
"Đồ không biết điều, ông dây cho mày một mạng sống, thế mà còn không biết đủ."
Tôi nằm sấp trên đất, nửa bên mặt nhanh chóng sưng vù. Trong khoảnh khắc đó, tôi không thể phân biệt được là mặt đau, hay tim đau.
Đứa bé này bị sứt môi hở hàm ếch, cần phẫu thuật vài lần. Bố mẹ bảo tôi đừng học cấp ba nữa, tiếp tục về bệnh viện dọn dẹp, hai năm là có thể góp đủ tiền phẫu thuật lần đầu cho đứa bé.
Tôi không đồng ý. Họ ngoài mặt thì không phản đối, nhưng đã âm thầm có những mưu tính khác.
Ngày 30 tháng 8, đáng lẽ tôi phải đến trường cấp ba nhập học thì lại bị nhốt trong phòng của bố.
Họ đã bán tôi cho con trai bí thư chi bộ thôn. Người đó bị thiểu năng, năm nay đã hơn 40 tuổi rồi.
"Bố ơi, bố thả con ra đi, tiền phẫu thuật cho em trai con sẽ đi làm kiếm." Tôi khóc lóc cầu xin bố mẹ bên ngoài cửa.
"Đợi mày kiếm tiền đến bao giờ mới đủ, em mày đâu có đợi được."
"Lão bí thư đã đưa mười tám vạn tám tiền lễ hỏi rồi, lát nữa họ sẽ đến đón mày."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nói xong, họ không thèm để ý đến tôi nữa.
Nhà tôi ở tầng năm, nhảy xuống không c.h.ế.t cũng què. Dưới lầu là nhà chứa rác của khu dân cư, ít người qua lại.
Tôi tìm thấy một chiếc bật lửa, châm lửa đốt quần áo của bố tôi, treo trên móc áo bằng sắt, sau đó thò ra ngoài cửa sổ, dịch dần sang cửa sổ nhà bên cạnh.
Vị trí này có gió thổi qua, khói sẽ bay vào bếp nhà bên cạnh.
Quả nhiên không lâu sau, nhà bên cạnh đã sang tận cửa, họ còn gọi 119. Khoảnh khắc lính cứu hỏa xông vào, tôi lẻn ra phòng khách, móc tiền mặt và chứng minh thư trong khe ghế sofa ra rồi chạy mất.
Ra khỏi cửa tôi làm ngay một việc đã muốn làm từ lâu – báo cảnh sát.
Hành vi mua bán con của bố mẹ tôi đã là tội buôn bán người rồi, sao tôi có thể dễ dàng bỏ qua cho họ được.
Không ai có thể thay thế em trai của tôi.
Trăng dần leo lên bầu trời đêm, những ánh đèn đường kéo dài bóng tôi ra thật xa, dẫn lối cho con đường phía trước.
Tôi lên chuyến tàu đi đến một thành phố hạng nhất cách đó ba trăm cây số. Không bằng cấp, không ô dù, trong xã hội ngày nay thì điều đó chẳng khác nào việc bị chặt đứt tay chân.
Tôi vẫn tìm một bệnh viện lớn để làm nhân viên vệ sinh. Vì nhanh nhẹn, tháo vát và biết tiếng Anh, có thể giúp phòng điều dưỡng xử lý tài liệu, nên chẳng mấy chốc tôi đã nhận được sự ưu ái của Trưởng phòng Trần.
Cô ấy điều tôi đến khu cán bộ cao cấp đáng mơ ước, còn sắp xếp cho tôi vào ký túc xá của nhân viên. Ban ngày tôi đi làm, buổi tối học các khóa học trực tuyến.
“Cô Trần, hộ lý của Lão Lư giường số sáu lại nghỉ việc rồi.” Cô y tá nhỏ tức giận vỗ tay đôm đốp.
Trưởng phòng Trần đau đầu không ngớt. Lão Lư là người nổi tiếng ở đây, đã ở được năm sáu năm rồi, thâm niên còn hơn cả mấy cô y tá trẻ.
Tính tình ông ấy cố chấp, không hợp tác điều trị, thường khiến những hộ lý chăm sóc ông bị phạt và trừ lương, nhưng ông ta không bao giờ thiếu hộ lý.
Thời trẻ, Lão Lư bận rộn với công việc, bỏ bê gia đình. Sau khi vợ mất, con gái ông đi nước ngoài làm việc, mỗi tháng đều gửi riêng cho hộ lý của Lão Lư hai nghìn tệ.
“Cô Trần, tôi muốn thử ạ?” Tôi tự tiến cử.
“Làm sao cô làm được.” Cô ấy gõ vào đầu tôi một cái: “Phải có chứng chỉ điều dưỡng mới được nhận.”