Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau.

Thẩm Lịch Sơ loay hoay đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong xuôi, đang chuẩn bị ra hiên nhà đứng đợi như mọi ngày. Ngay khi cô bé bước ra khỏi cửa lớn đã trông thấy bóng dáng nhỏ bé cuộn tròn bên cánh cổng sắt.

Thẩm Lịch Sơ ngẩn người tại chỗ, theo bản năng mở to đôi mắt long lanh đầy linh khí.

Không biết Bùi Vũ đã đợi ở đó bao lâu, ngay cả trên chiếc áo khoác đen cũng đã đọng một lớp sương mỏng.

“Anh sẽ bị bệnh đấy!” Thẩm Lịch Sơ vội vàng bước tới, gấp gáp nói.

Vì vẫn còn sốt nhẹ, mặt Bùi Vũ có chút ửng đỏ. Cậu hé đôi môi khô nứt, khàn giọng nói: “Xin lỗi.”

Thẩm Lịch Sơ sững sờ một lúc mới nhận ra Bùi Vũ đang xin lỗi về chuyện tối qua: “Không sao, em tha lỗi cho anh rồi.”

Thấy hai đứa nhỏ lại hòa thuận như cũ, ông Bùi mới xuất hiện đúng lúc, quỳ một gối trước mặt Thẩm Lịch Sơ, khẽ hỏi: “Bác có thể gọi cháu là Lịch Lịch được không?”

Thẩm Lịch Sơ nhẹ nhàng gật đầu.

Ông Bùi lại hỏi: “Vậy Lịch Lịch có thể giúp bác chơi với Bùi Vũ một chút được không? Bác phải chuyển đến ở bên cạnh nhà Lịch Lịch, thực sự không có thời gian trông chừng Bùi Vũ.”

Trong toàn bộ khu biệt thự, chỉ có nơi Thẩm Lịch Sơ đang ở là biệt thự liền kề. Hai căn biệt thự sát nhau, thậm chí còn dùng chung một bức tường.

Tối qua, sau khi đưa Thẩm Lịch Sơ về nhà, ông Bùi đã lập tức cho người mua lại căn nhà bên cạnh. Chỉ cần qua hôm nay, cả nhà họ có thể chính thức chuyển đến.

Thẩm Lịch Sơ nhìn sang nhà bên cạnh, thấy đúng là có công nhân đang khuân vác đồ đạc ra vào, cô mới do dự gật đầu.

Suốt cả buổi sáng, không thể nói là Thẩm Lịch Sơ chơi cùng Bùi Vũ, mà phải nói là Bùi Vũ đơn phương quấn lấy cô bé. Hầu như lúc nào cậu cũng muốn nắm tay cô.

Chỉ cần Thẩm Lịch Sơ hơi do dự một chút, Bùi Vũ sẽ nhìn cô với ánh mắt đáng thương khiến cô bé đành phải đồng ý.

Trong lúc đó, người giúp việc nhà họ Bùi cũng mang đến cho hai đứa nhỏ chút đồ ăn nhẹ, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào.

Thẩm Lịch Sơ cầm một miếng bánh nhỏ cắn một miếng, đôi mắt mở to, tiếp tục ăn từng chút một rất nghiêm túc.

Thấy cảnh này, Bùi Vũ lộ ra vẻ mặt suy tư.

Lượng bánh quy và sữa chỉ đủ cho bữa sáng, Thẩm Lịch Sơ đã đói từ lúc đó. Sau khi ăn xong một miếng bánh, cô l.i.ế.m môi, có chút tiếc nuối nhưng cũng ngại lấy thêm.

Ngay lúc Thẩm Lịch Sơ đang tiếc nuối, một miếng bánh ngọt ngào khác được đưa đến bên môi cô.

Thẩm Lịch Sơ ngẩng đầu, ngây người nhìn Bùi Vũ. Tiềm thức mách bảo cô không nên ăn nữa, không được làm một đứa trẻ thiếu lịch sự.

Nhưng cô thực sự rất đói.

Thế là cô dựa vào tay Bùi Vũ, ăn từng miếng nhỏ. Vành tai trắng nõn của Thẩm Lịch Sơ hơi ửng đỏ, cô thầm hạ quyết tâm, chỉ ăn nốt miếng cuối cùng này thôi.

Gần 12 giờ trưa, ông Bùi đến đón Thẩm Lịch Sơ và Bùi Vũ đi ăn trưa đúng giờ.

Thẩm Lịch Sơ ngồi bên bàn ăn, có chút chột dạ cúi đầu.

“Lịch Lịch, đừng khách sáo.” Lúc này, ông vẫn nghĩ Thẩm Lịch Sơ ngại ngùng, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Cháu đã giúp bác chăm sóc Bùi Vũ cả buổi sáng mà, đây là phần thưởng cháu xứng đáng được nhận.”

Thẩm Lịch Sơ lắc đầu.

Đúng lúc này, Bùi Vũ cầm một cái đùi gà, thành thạo đưa đến miệng Thẩm Lịch Sơ.

Thẩm Lịch Sơ chớp chớp mắt, chột dạ ợ một tiếng.

Suy nghĩ một chút, ông Bùi liền hiểu ra. Có gì mà không rõ nữa, ông bỗng dưng bối rối không biết nên cười hay nên khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đến buổi chiều, việc trị liệu tâm lý cho Bùi Vũ chính thức được đưa vào lịch trình.

Hôm nay thời tiết khá đẹp.

Bác sĩ tâm lý cho người trải một tấm thảm dã ngoại trên bãi cỏ trong sân, dùng phương pháp trị liệu thông qua việc để Thẩm Lịch Sơ chơi đùa với Bùi Vũ.

Có Thẩm Lịch Sơ ở bên, mặc dù Bùi Vũ không thích sự hiện diện của bác sĩ tâm lý, nhưng vẫn hợp tác hơn nhiều so với trước đây.

Thế nhưng sức lực của trẻ con luôn có giới hạn, Thẩm Lịch Sơ vừa dụi mắt, vừa ngáp một cái, bất giác dựa vào người Bùi Vũ mà ngủ thiếp đi.

Bùi Vũ trầm mặt, không chớp mắt nhìn Thẩm Lịch Sơ đang ở gần.

Khuôn mặt trắng sứ của cô hơi ửng đỏ vì nắng, trên chóp mũi lấm tấm mồ hôi. Ánh nắng xuyên qua hàng mi cong dài, tạo ra một vệt bóng mờ dưới mắt.

Nghĩ rằng buổi trị liệu hôm nay cũng đã gần kết thúc, bác sĩ tâm lý chuẩn bị rời đi trước để viết báo cáo tổng kết tình trạng bệnh.

Bùi Vũ đột ngột ngẩng đầu.

Đôi mắt xanh lam sẫm lạnh lùng như vực sâu ngay lập tức khóa chặt trên người bác sĩ tâm lý.

Bác sĩ tâm lý bị ánh mắt đó nhìn đến rợn tóc gáy, theo bản năng nuốt nước bọt.

Đồng thời ông không khỏi nghi ngờ, đây có thật sự là ánh mắt mà một đứa trẻ bảy tuổi nên có không?

Mãi đến khi bác sĩ tâm lý hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Bùi Vũ mới thu lại ánh mắt, lại cúi đầu xuống.

Sau khi ngủ say, bàn tay Thẩm Lịch Sơ đang nắm tay Bùi Vũ cũng vô thức buông ra.

Bùi Vũ nhíu chặt mày, suy nghĩ một lúc, cậu dùng tay phải điều khiển bàn tay của Thẩm Lịch Sơ nắm hờ lấy tay trái của mình.

Sau khi làm xong tất cả, trên mặt Bùi Vũ cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hài lòng nhàn nhạt, lẩm bẩm: 

“Sẽ không đi.”

Thẩm Lịch Sơ cứ thế ngủ đến tận chiều tối. Cô được ông Bùi gọi dậy.

“Bác ơi.” Thẩm Lịch Sơ dụi mắt cười gọi, giọng nói ngọt ngào, mềm mại.

Thấy Thẩm Lịch Sơ cười với người khác, Bùi Vũ dù không thích, nhưng lúc này chỉ mím môi.

Bữa tối được ăn ở nhà họ Bùi.

CweetCweet>

Sau bữa tối, Thẩm Lịch Sơ được một nữ giúp việc đưa đi tắm. Trong suốt thời gian đó, Bùi Vũ luôn canh gác ngoài cửa phòng tắm, dựng tai lên, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong, chỉ sợ Thẩm Lịch Sơ sẽ đột nhiên biến mất.

Tắm xong, nữ giúp việc bế Thẩm Lịch Sơ, người đang mặc bộ đồ ngủ liền thân hình cừu non ra ngoài.

Tóc mái cô hơi ướt, má ửng hồng vì hơi nước nóng, giống như một quả vải còn đọng sương trên cành. Đồng tử đen láy cũng long lanh, khắp người tỏa ra mùi sữa mật ong dễ chịu.

Bùi Vũ nghĩ, sau khi Thẩm Lịch Sơ tắm xong, hai người sẽ tiếp tục dính lấy nhau chơi đùa như ban ngày.

Không ngờ Thẩm Lịch Sơ lại vẫy tay với cậu, cười tít mắt:

 “Bùi Vũ tạm biệt, đợi ngày mai em tan học rồi đến tìm anh chơi nhé.”

Ngày mai là thứ Hai, là ngày phải đến nhà trẻ.

Lúc này, Bùi Vũ thiếu kiến thức nên không hiểu “tan học” rốt cuộc có nghĩa là gì.

Cậu im lặng một chút, thấy Thẩm Lịch Sơ cười vui vẻ như vậy nên cũng nhịn sự không vui trong lòng, bắt chước Thẩm Lịch Sơ vẫy tay, mặt căng thẳng nói: “Tạm biệt.”

Nhìn bóng lưng Thẩm Lịch Sơ được bế đi, Bùi Vũ với ánh mắt thâm trầm âm thầm quyết định, ngày mai cậu phải đến canh ở cổng sắt sớm hơn mới được.